Chương 464: Tạo điều kiện sinh con gái

Phù Sinh
Nguồn: tamlinh247.biz
Tinh thần kiên trì quyết không từ bỏ của Lý Văn thực sự rất đáng khâm phục. Nhưng tính tình An Hinh cực kỳ chanh chua đanh đá, EQ của Lý Văn không đủ dùng, ca này khó nhằn. Lý Văn trợn trắng mắt nhìn Tô Yên: "Chị này, chị còn có mặt mũi mà cười em hả? Lần trước chị xúi dại em mua thuốc cầm máu, sau đó Hinh Hinh cho em ăn bơ tận một tháng." Bà dì đến thăm lại đi mua thuốc cầm máu, Lý Văn chắc chắn là nạn nhân của chứng bệnh trai thẳng giai đoạn cuối quái ác. Tô Yên còn gì để nói đây? Lục Cận Phong gắp một miếng xương sườn cho Tô Yên rồi quay qua nói với Lý Văn: "Anh kiến nghị cậu đến tìm Vạn Nhất mà học hỏi, cậu ta cua gái khá là lành nghề đấy." Tô Yên lặng lẽ liếc nhìn Lục Cận Phong, Vạn Nhất cua gái lành nghề á hả? Suy nghĩ kỹ một hồi thì thấy anh ta đúng là có hơi cao tay thật, chỉ dùng một chiêu giả heo ăn thịt hổ đã làm Lâu Doanh hơi liêu xiêu rồi. Mặc dù trên hình thức chưa có tiến triển, nhưng trên thực chất vẫn có bước tiến khá đáng kể. Lý Văn mừng rỡ trong lòng, cảm kích đến mức đánh rơi cả đôi đũa, cầm chặt tay Lục Cận Phong kích động: "Anh rể, chỉ có anh là trọng nghĩa thôi, phiền anh rể giúp em nối máy với tổ tư vấn." Lý Văn không quen Vạn Nhất, tự dưng chạy đến nhờ Vạn Nhất giúp đỡ thì đường đột quá. "Không thành vấn đề." Lý Văn vui vẻ, ân cần niềm nở bưng cơm rót nước cho Lục Cận Phong rất chi là lễ phép. Lý Mộc Sinh không nói gì, nếu con trai ông làm thân được với đám Lục Cận Phong và Vạn Nhất thì đó mới là một món hời thực sự. Khi hai người họ ăn cơm tối xong, rời khỏi nhà họ Lý, đồng hồ đã điểm mười giờ tối. Lục Cận Phong lái xe, xe của Tô Yên tạm thời để ở nhà họ Lý. Tô Yên chuyển bó hướng dương được Hứa Nguyên tặng lên xe của Lục Cận Phong: "Về nhà thôi, em nhớ con quá." "Hoa này đẹp đó." Lục Cận Phong liếc nhìn rồi thuận miệng khen một câu. "Hoa này là đồ của sản phụ em đụng phải tặng cho em. Cô ấy làm việc trong một cửa hàng hoa." Tô Yến nói: "Hoàn cảnh của cô ấy đáng thương lắm. Nhà mẹ đẻ không còn ai, chồng lại bội bạc. Cô ấy đang mang thai mà phải một mình kiếm sống ở Đế Đô này. Cô ấy bảo mình rất ghen tị với em, vì em có một người chồng tốt." Nói xong, Tô Yên nắm tay Lục Cận Phong, tựa đầu vào vai anh. Đáy mắt Lục Cận Phong mang theo ý cười, miệng lại nói cực kỳ nghiêm túc: "Anh đang lái xe đấy nhé, ngồi yên đi, đừng có chòng ghẹo tài xế." Tô Yên nhìn anh cười cười, ngắt eo anh một cái: "Còn giả đò nghiêm túc với em." "Yên Yên." Lục Cận Phong nghiêm túc thành thật hỏi: "Hôm nay có phải ngày rụng dâu của em không?" "Làm...làm gì?" Tô Yên đơ người giây lát, lập tức hiểu ý Lục Cận Phong, cô bèn nhanh chóng buông tay ra. Lục Cận Phong mỉm cười, đạp ga, tăng tốc trở về nhà cũ của nhà họ Lục.