Quyển 12 - Chương 79

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Lục Kiến Bang vào phòng hội nghị liền ngăn cảnh vệ và thư ký lại, sau đó y lặng lẽ chọn một góc ngồi xuống. Vị trí này không quá tốt, bởi vì phni rộng nhưng số người tham gia không nhiều, phía sau ngồi khá rải rác. Chẳng qua Lục Kiến Bang vừa xuất hiện đã làm mấy phạm vi chú ý nhưng do bị Lục Kiến Bang ra hiệu nên mấy phóng viên hiểu ý mà một lần nữa ngồi xuống. Người đang phát biểu còn rất trẻ, cùng lắm chỉ khoảng 30 tuổi, có lẽ là quan chức chính phủ. Chẳng qua Lục Kiến Bang không nhận ra, quan chức chính phủ mà lên tiếng thì mình phải có ấn tượng mới đúng. - Trung Quốc trời sinh là nước lớn cho nên an toàn năng lượng phải do chính chúng ta nắm giữ. Nhưng ngược lại an toàn năng lượng của nước ta nhất là ngành dầu khí từ năm 1993 chúng ta đã phải nhập khẩu, tốc độ tăng lên càng lúc càng nhanh. Tôi dự tính hai năm tới sẽ vượt qua 100 triệu tấn. Trong mười năm tới nước ta sẽ nhập khẩu trên 200 triệu tấn. Nguồn cung cấp dầu thô của nước ta sẽ giảm còn 50, thậm chí 40%. Lục Kiến Bang hơi nhíu mày, thời này không ít người nói quá nhưng nói thẳng như thế này đúng là hơi hiếm. - Mọi người có thể nhìn qua một chút. 80% dầu thô nước ta đi qua eo biển Somali, mà eo biển này chính là một yết hầu đối với an toàn năng lượng nước ta. Từ xu thế phát triển của Trung Quốc và tình hình chính trị của nước Mỹ có thể thấy nước Mỹ đã rất cảnh giác với sự phát triển của Trung Quốc. Bọn họ sẽ không thể để Trung Quốc thuận lợi phát triển như vậy … - Trung Quốc phải đi theo con đường đa nguyên hóa nguồn năng lượng nhập khẩu. Trung Á, Châu Phi, Nam Mỹ, nhất là hai khu vực phía trước …. - Lợi ích chính trị, lợi ích kinh tế và lợi ích quân sự cho đến bây giờ luôn đan xen vào nhau. Từ việc nước Mỹ không ngừng gây chiến tranh ở Trung Đông là chúng ta có thể thấy rõ ràng điều này. Nhưng tôi cho rằng nguyên nhân chính là muốn khống chế tài nguyên dầu mỏ, đảm bảo an toàn năng lượng. Trung ương nên sớm có dự tính trong vấn đề này… Thái Chánh Dương nhíu mày. Triệu Quốc Đống này sao lại nói nhiều như vậy, hơn nữa nội dung cũng có vẻ hơi quá. Đây là điều mà một thành viên của Viện nghiên cứu chiến lược nên phát biểu mới đúng. Lục Kiến Bang có chút hứng thú nghe vị Cục trưởng trẻ tuổi của Bộ năng lượng lên tiếng. Mặc dù y có chút nghi ngờ đề tài này đi hơi quá nhưng không thể không nói quan điểm của hắn rất độc đáo. Nhất là việc Hải quân nên nắm giữ trách nhiệm đảm bảo con đường. Chính trị và lực lượng quân sự phải phục vụ lợi ích kinh tế. Quân đội Trung ương nên tiến dần từng bước ra khỏi đất nước, điều này làm cho các quân nhân không ngừng vỗ tay. Thú vị chính là vị Cục trưởng này lại có thể nhìn nhận vấn đề ở góc độ rất sâu sắc, nếu như không phải là muốn làm mọi người chú ý thì có thể nói vị Cục trưởng này có ý tưởng rất lớn. Thái Chánh Dương chọn người như vậy làm Cục trưởng Cục quy hoạch và phát triển cũng không biết chỉ là do giỏi nói hay có thực tài. Lục Kiến Bang cũng hơi phục Thái Chánh Dương dám dùng người, ít nhất dùng người còn trẻ như vậy thì cần phải có khí phách chống lại áp lực bên ngoài. Thái Chánh Dương có chút buồn bực, không thể nói Triệu Quốc Đống nói kém, thực tế hiệu quả còn rất tốt nhưng hơi xa chủ đề. Không biết Triệu Quốc Đống này cố tình hay vô ý. Thái Chánh Dương cảm thấy đây là cố ý, cố ý lợi dụng cơ hội này để nói ra quan điểm của mình. Nhất là vừa nãy khi hắn hỏi có cả đại biểu Quân đội ở đây thì nhất định muốn giở trò. Hội nghị phát biểu đã kết thúc. Thái Chánh Dương nhìn cái là thấy Lục Kiến Bang ở phía sau nên vội vàng lên đón. Phó Thủ tướng Lục Kiến Bang gặp các vị đại biểu, cũng nói chuyện thân thiết với các vị đại biểu. Thái Chánh Dương cùng mấy vị lãnh đạo các bộ ban ngành đến đứng cùng y. - Chánh Dương, tôi tới muộn một chút chỉ nghe thấy mấy vị phía sau phát biểu. Chẳng qua tôi thấy vị Cục trưởng Cục quy hoạch và phát triển của bộ anh nói khá thú vị.