Quyển 13 - Chương 12

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Trong máy An Nhiên hỏi Triệu Quốc Đống có phải sẽ đến làm Bí thư Thị ủy Ninh Lăng không? Triệu Quốc Đống rất ngạc nhiên nhưng lập tức nghĩ ra nhất định An Nhiên biết tin từ vị Lãnh đạo tỉnh ủy nào đó. Đối phương ở bên kia nói cho Triệu Quốc Đống biết hắn còn có sự cạnh tranh, có người đang hành động, bảo Triệu Quốc Đống nên cẩn thận. Triệu Quốc Đống cười cười một tiếng, tin này mang đến vài hàm nghĩa, chẳng lẽ nói còn có người coi trọng vị trí này? Chẳng qua đây cũng là việc bình thường, một chức Bí thư Thị ủy nếu không ai thèm mới là lạ. Chỉ là nếu Ứng Đông Lưu và Qua Tĩnh coi trọng mình thì ai có thể thay đổi? Triệu Quốc Đống suy nghĩ một chút, nếu thật sự việc bổ nhiệm này mà có đối lập thì rất có thể sẽ được biểu quyết trong Hội nghị thường ủy. Chẳng qua Triệu Quốc Đống không tin điểm này Ứng Đông Lưu cũng không khống chế được. Nếu mới lên chức mà cuộc bỏ phiếu này không thông qua, đây là đả kích về uy tín đối với Ứng Đông Lưu. Qua Tĩnh, Nhâm Vi Phong, Hàn Độ, ba người này Triệu Quốc Đống tin bọn họ ủng hộ mình. Nhưng người khác thì sao? Hồ Liêm có lẽ là người trên của An Nhiên. An Nhiên gọi tới thì có lẽ Hồ Liêm sẽ ủng hộ mình. Đinh Sâm và Vương Kiều Sinh là ẩn số. Người đầu mặc dù có chút qua lại nhưng so sánh với người cạnh tranh thì chỉ sợ mình không có ưu thế mấy. Vương Kiều Sinh thì hoàn toàn không có qua lại. Vị tư lệnh Quân khu này hắn chỉ gặp mỗi lần mà thôi. Tần Hạo Nghiên và Yến Nhiên Thiên nhất định không ủng hộ hắn. Miêu Chấn Trung thì không có qua lại, có lẽ cũng không bỏ phiếu cho hắn. Trong 11 vị thường vụ hiện nay, thêm một phiếu của Ứng Đông Lưu là bốn. Hồ Liêm rất có thể ủng hộ hắn, vậy hắn có năm phiếu. Còn bốn phiếu không ủng hộ là Tần Hạo Nghiên, Yến Nhiên Thiên, Miêu Chấn Trung và Vương Kiều Sinh. Cạnh tranh kịch liệt như vậy thì Đinh Sâm có lẽ không ủng hộ hắn, phiếu cuối cùng được quyết định ở Chủ nhiệm Ủy ban kỷ luật Liêu Vĩnh Đào. Liêu Vĩnh Đào, Triệu Quốc Đống cũng không dễ đoán. Người này được Hùng Chính Lâm giới thiệu cho hắn, nhưng tâm tư người này khó đoán. Triệu Quốc Đống trong lúc nhất thời suy nghĩ khá nhiều, sau đó khẽ lắc đầu. Nếu như việc này mà Ứng Đông Lưu phải để biểu quyết, thậm chí chỉ chênh có hai phiếu để xem thắng hay thua thì năng lượng khống chế Tỉnh ủy của Ứng Đông Lưu nhất định phải xem lại. Sau khi gọi cho Hàn Độ, Triệu Quốc Đống mới gọi cho Qua Tĩnh. Nội dung cũng tương tự như nhau, Hàn Độ bảo Triệu Quốc Đống nên nắm bắt cơ hội. Qua Tĩnh nói thẳng hơn, sau khi biết Triệu Quốc Đống lập tức sẽ về An Đô nên bảo hắn đến văn phòng chị. …. Bốn tiếng ngồi xe, một tiếng nói chuyện với Qua Tĩnh, Triệu Quốc Đống lên máy bay để bay tới Bắc Kinh đã là 8h40 tối. Qua Tĩnh chỉ hỏi nếu như Tỉnh ủy bổ nhiệm hắn làm Bí thư Thị ủy, hắn sẽ đối mặt cục diện Ninh Lăng như thế nào? Vấn đề này Triệu Quốc Đống trên đường về An Đô vẫn suy nghĩ. Hoàng Lăng xảy ra chuyện sẽ khiến Ninh Lăng chấn động mạnh. Vụ án tham ô luôn là theo dây chuyền. Hơn nữa Hoàng Lăng làm Bí thư Thị ủy Ninh Lăng hơn bốn năm, nói cách khác nếu Ủy ban kỷ luật điều tra cụ thể thì nhất định còn có thể khiến không ít cán bộ lãnh đạo và giám đốc các công ty dính vào. Hơn nữa Chung Dược Quân mới làm Thị trưởng không lâu, bây giờ mong y giúp mình gần như không thể. Hơn nữa Triệu Quốc Đống tin Tỉnh ủy chọn mình còn cả hy vọng có thể kéo dài xu thế phát triển kinh tế của Ninh Lăng. Hai vấn đề không thể lệch nhau, một trong thời gian ngắn, một trong thời gian dài, làm như thế nào xử lý tốt hai việc này sẽ quyết định sự thành bại của hắn trên cương vị Bí thư Thị ủy. Triệu Quốc Đống nói rất đơn giản với Qua Tĩnh. Việc Hoàng Lăng không che giấu, không mở rộng, xử lý trong phạm vi nhất định. Về điểm khác là ngưng tụ lòng người, tập trung tâm trí của cán bộ, quần chúng vào phát triển kinh tế, cố gắng tranh thủ từ ba tháng đến nửa năm giải quyết ảnh hưởng từ việc này, để Ninh Lăng quay lại quỹ đạo bình thường. Qua Tĩnh rất hài lòng với câu trả lời của Triệu Quốc Đống, nhất là Triệu Quốc Đống đưa ra ý tưởng không giấu mở rộng, ngưng tụ lòng người phát triển kinh tế, cải thiện dân sinh, mấy điểm này phù hợp suy nghĩ của Ứng Đông Lưu. Triệu Quốc Đống cũng cảm thấy hiện giờ mình chỉ có thể làm được như vậy mà thôi. Giấu diếm việc Hoàng Lăng là không thể, càng giấu càng bị đồn đại nhiều hơn. Nhưng nếu như chống hủ bại trên quy mô lớn sẽ khiến đông đảo dân chúng lo lắng, rơi vào giai đoạn ngủ đông, như vậy hiệu quả cũng không tốt, ảnh hưởng đến công việc khác. Nhanh chóng tìm điểm sáng khiến cán bộ chú ý, điều này là biện pháp tốt nhất hiện nay. Triệu Quốc Đống lúc ở Hoa Lâm đã dùng và thấy có hiệu quả khá tốt. Dân chúng đều là người hay quên, nhất là việc không liên quan đến lợi ích cá nhân của mình, sự chú ý của bọn họ càng dễ bị một ít việc sinh động trong cuộc sống hấp dẫn. Đương nhiên đây chỉ là suy nghĩ sơ bộ của Triệu Quốc Đống, tất cả phải đợi có quyết định thì mới muốn làm gì thì làm. .. Yến Nhiên Thiên đứng trước cửa sổ nhìn chằm chằm vào mảnh rừng trước cửa. Y cảm thấy mỗi lần mình nhìn khu rừng này là trong lòng lại thấy trống trải hơn. Đám người phụ trách ở cơ quan đúng là ngu ngốc, không ngờ còn có ý chặt cả khu rừng này đi, nói muốn trồng cây mới đẹp hơn, cũng không nghĩ lại chặt cũ trồng mới có thể đẹp bằng phong cảnh tự nhiên sao? Bên ngoài có tiếng bước chân, là thư ký Tiểu Lô.