Quyển 13 - Chương 52

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Đời người là khổ, làm sao có thể đạt được hạnh phúc? Trong hồng trần mỗi người đều theo đuổi những lý tưởng khác nhau. Mình không phải cũng đang cố gắng phấn đấu đi về phía trước sao? Sống làm nhân kiệt, chết thành quỷ hùng. Chết tạm thời không nói nhưng nếu là sống thì phải phấn đấu. Dù là vì thế giới, vì quốc gia, vì quê hương, vì dân chúng trở nên tốt đẹp hơn cũng là một loại cảnh giới. Triệu Quốc Đống mặc mỗi quần lót đứng trước cửa sổ nhìn ra ngoài đường. Đây là khu nhà tập thể của Thị ủy nhưng vẫn giữ lại mấy căn phòng không bán đi, diện tích tầm 80m vuông chuẩn bị cho lãnh đạo nhận chức ở Ninh Lăng mà không chuẩn bị nhà. Kỳ Dư Hồng, Thư Chí Cao, Hoàng Lăng, Chung Dược Quân hay hắn đều được cấp nhà ở đây. Triệu Quốc Đống thật ra cũng định mua một căn nhà thương mại ở Ninh Lăng nhưng nghĩ lại thấy không cần. Không phải do Ninh Lăng không thích hợp mà là anh nếu mua nhà thương mại ở đây cũng không tiện ở, vậy không bằng ở tập thể Thị ủy cho xong. Theo quy định của Thị ủy và Ủy ban, mỗi một tuần lãnh đạo đều trực ban, hai ngày cuối tuần đều phải có Thường vụ thị ủy nào đó ở lại Ninh Lăng, không được rời đi, luôn đảm bảo điện thoại di động thông suốt. Đây là nhằm ứng phó chuyện đột nhiên xảy ra. Tuần này không phải lịch trực ban của Triệu Quốc Đống nên hắn có thể khá tự do bố trí cuộc sống của mình. Chẳng qua thực tế có cho hắn làm như vậy không? Triệu Quốc Đống thở dài một tiếng rồi lắc đầu cầm điện thoại lên. - Phượng Minh, anh đang ở đâu thế? Hôm nay anh có rảnh không? Ừ, vậy chúng ta đến Kỳ Lân Quan ngâm suối nước nóng một chút, không có ai khác. Nếu không anh gọi Như Hoài đi, hai người các anh mang theo người nhà cho đông vui. Tôi có một mình nên cô độc quen rồi. Bỏ máy xuống Triệu Quốc Đống hít sâu một hơi. Hắn rất muốn về An Đô nhưng Ninh Lăng quá nhiều việc. Việc đi lại giữa Ninh Lăng đến An Đô đã mất một ngày, đi xe đã mệt nên không bằng ở lại Kỳ Lân Quan cho xong. Chuyện Bí thư Quận ủy Tây Giang sớm muộn cũng cần giải quyết. Bên Khu Khai Phát, Lưu Như Hoài và Lô Miễn Dương phối hợp rất ăn ý. Lưu Như Hoài ở chức Bí thư đảng ủy Ban quản lý mặc dù bị hắn phê bình nhưng cũng đạt được thành tích đáng ghi nhận. Tập đoàn Hải Uy cùng công ty Thần Phong khảo sát Khu Khai Phát đã đánh giá cao nơi này. Ngoài việc xây dựng phương tiện trụ cột hoàn thiện, tác phong phục vụ của Ban quản lý cũng được cải thiện tốt. Lưu Như Hoài có thể nói rất trầm ổn nhưng không thiếu tính tiến thủ. Khu Khai Phát cũng không giống như các quận, huyện, không có chức năng quản lý xã hội, chỉ phụ trách công tác kinh tế mà thôi. Lô Miễn Dương có thể đảm nhận, mà tính cách của Lưu Như Hoài càng có thể phát huy ở Tây Giang. Lưu Như Hoài nhận được điện của Tiêu Phượng Minh làm y phải thở dài một tiếng. Thời gian này y rất bận, việc trong nhà gần như không để ý, thậm chí ngay cả con thi đại học y cũng không có thời gian chú ý. Tập đoàn Hải Uy cùng công ty Thần Phong yêu cầu rất cao, Bí thư Triệu và Thị trưởng Chung lại rất chú trọng. mấy hôm trước y gần như cùng Lô Miễn Dương đi với người phụ trách của công ty Thần Phong đến từng khu đất trống ở Khu Khai Phát. Việc gần như được xác định thì y mới có thể yên tâm. Thấy con cũng được nghỉ, y vốn định dùng cuối tuần ở bên vợ con nhưng bây giờ còn chưa kịp đi đâu đã có người gọi tới. Vợ Lưu Như Hoài – Lương Xuân Lệ là giáo viên ở trường cấp ba Khuê Dương, hai năm trước mới điều lên thị xã, dạy ở trường trung học số 3 Ninh Lăng. Cũng may con cái đều do vợ Lưu Như Hoài chăm lo, cho nên ở nhà Lương Xuân Lệ là người nói một không hai. Lương Xuân Lệ thấy Lưu Như Hoài nghe điện xong nhăn nhó mặt mày nên biết ngay không thể thực hiện được cuộc đi chơi của gia đình. - Ai vậy anh? - Trưởng ban Tiêu.