Quyển 13 - Chương 80

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Vấn đề nhân sự vĩnh viễn là vấn đề trung tâm cấp thiết nhất với cán bộ cao cấp thị xã, là nền tảng để phát triển kinh tế thịnh vượng từ đó thúc đẩy dân sinh sự nghiệp, hay nói cách khác thì xét đến cùng đều phải được chứng thực trên người cán bộ. Chỉ có cán bộ tài năng mới có thể quán triệt tất cả quyết sách, sử dụng một cách phù hợp với khẩu vị của mình, có thể hiểu được ý nghĩ của mình, cán bộ có thể quán triệt được ý đồ của mình. Đây là cách sử dụng cơ bản nhất của một người đứng đầu. Nếu một người đứng đầu không thể nắm giữ quyền dùng người một cách hợp lý thì đó là một người lãnh đạo thất bại, mà có thể nói rằng người nắm giữ được cách dùng người thì là một bí thư thị ủy đạt tiêu chuẩn, đạt tiêu chuẩn không phải là đủ tư cách, anh nắm giữ quyền dùng người nhưng lại không biết dùng tốt quyền lực này thì chỉ là đạt tiêu chuẩn chứ chưa đủ tư cách. Chỉ có người nào biết cách dùng người để thúc đẩy địa phương phát triển thì mới là đủ tư cách. Đương nhiên có rất ít những người ưu tú được người đủ tư cách nhìn trúng, đó vừa phải là những người có thể quán triệt được ý đồ dùng người của mình vừa có thể phát huy đầy đủ tác dụng của bản thân, biết xử lý thành thạo để trở thành một trợ thủ tốt cho mình, ví như quan hệ giữa thị trưởng, phó bí thư, trưởng ban tổ chức cán bộ, phải làm sao thể hiện được dân chủ và tập trung đúng mức. Ngay cả lúc đang bay từ An Đô tới Bắc Kinh thì Triệu Quốc Đống cũng vẫn cân nhắc về vấn đề nhân sự của thị xã. Trước khi đi hắn cũng đã trao đổi ý kiến với Tiêu Phượng Minh, bảo y nên bắt đầu suy xét vấn đề điều chỉnh bộ máy huyện ủy Phong Đình, cùng với việc chọn người làm bí thư quận ủy Đông Giang và chủ tịch huyện Hoa Lâm. Bí thư quận ủy Đông Giang là Du Đức Thọ vốn là chủ tịch quận Ninh Lăng trước khi Ninh Lăng được lên cấp, sau được đảm nhiệm bí thư quận ủy, chưa từng thay đổi. Đây cũng là một bí thư hiếm có trong toàn thị xã kể từ khi thành lập chưa bị động tới, ngay cả đợt lũ lụt càn quét các chủ tịch quận thì hắn cũng chỉ bị xử phạt. Ngay cả Triệu Quốc Đống cũng thấy kinh ngạc vì mình đã đi rồi trở lại mà người này vẫn ngồi yên được ở cái ghế bí thư quận ủy Đông Giang này, đúng là dù có thương hải tang điền thì chỉ có tên này bất biến. Tình hình quận Đông Giang và huyện Phong Đình y hệt nhau, chẳng qua chủ tịch quận phải sang năm mới xuống, tuổi Du Đức Thọ cũng đã cao, thành tích không rõ ràng. Quận Đông Giang ở trong tay hắn không hề khởi sắc, một quận trực thuộc thị xã có điều kiện tốt như vậy không ngờ lại luân lạc ngang với mấy huyện như Phong Đình, Thương Hóa. Chỉ riêng biểu hiện này là đã phải nghĩ rồi, giờ tuổi cao lại cũng không có ý tưởng hay năng lực gì thì điều chỉnh cũng là tất nhiên. Tiêu Phượng Minh cũng hỏi chọn người vào vị trí chủ tịch quận Tây Giang, Triệu Quốc Đống đương nhiên cũng biết Chung Dược Quân đã trao đổi với Tiêu Phượng Minh, chỉ cần mình khẳng định thái độ thì chuyện còn lại sẽ do Tiêu Phượng Minh lo. Ý của Triệu Quốc Đống là tuyển cử trước nhiệm kỳ mới trước năm mới, về cơ bản là xác định bộ máy lãnh đạo chủ yếu toàn thị xã, để bộ máy lần này có thể có hoàn cảnh ổn định thực sự làm công tác. Là lừa hay là ngựa thì đều phải bỏ ra để đi, sức chiến đấu của bộ máy mạnh hay yếu, năng lực tác phong của lãnh đạo chủ yếu...hắn cũng muốn quan sát một lượt, người tài lên, người nào kẻ kém phải loại bỏ, nhất định phải làm nghiêm túc, những kẻ phân biệt đối xử, ngồi không ăn bám thì nên dần rút khỏi vũ đài lịch sử. Khi Triệu Quốc Đống đặt chân tới Bắc Kinh thì đã hơn 7 giờ tối, Lưu Nhược Đồng lái chiếc Opel tới đón, nàng về nước trước Triệu Quốc Đống một ngày, sau một ngày nghỉ ngơi tĩnh dưỡng nên trông khí sắc và tinh thần đều rất tốt. Hai người đều có rất ít cơ hội sử dụng chiếc Opel này, đi nhiều năm mà công tơ mét cũng chưa đến 20000km, có điều nhờ bảo dưỡng tốt nên tiếng điều hòa và động cơ đều rất êm. Khí hậu ở Bắc Kinh vào tháng 10 là dễ chịu nhất, tuần lễ vàng quốc khánh ở đây cũng là nơi mà du khách cả nước hướng tới. Từ dòng người hối hả ở sân bay quốc tế là có thể cảm nhận được lữ khách đến từ khắp nơi đều rất phấn chấn, bọn họ đều mong chờ tuần lễ vàng này có thể mang đến những kỷ niệm tốt đẹp cho mình. Lưu Nhược Đồng lái ô tô rời khỏi sân bay rồi phóng với tốc độ cao trên đường cao tốc. - Lần này trở về được bao lâu?