Chương 154: Giảng viên

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Bữa tối được tổ chức ở nhà hàng Hoa Đình gần đại học An Nguyên. Đây là nhà hàng sang trọng do ông Đài Loan kinh doanh. Theo lý thuyết người Phúc Kiến Đài Loan sang An Nguyên không nhiều, nhưng có lẽ hiếm nên quý, hoặc là nói Quận An Đô chỉ có nhà hàng này là món Đài Loan chính cống. Vì vậy ở đây hấp dẫn không ít khách tới. Lần đầu Triệu Quốc Đống ăn món Đài Loan, một loạt món đồ do đầu bếp nhà hàng nấu, hơn nữa còn có mấy món như canh tôm, món ăn nhẹ là bánh Xuân và mắt phượng, bữa ăn này khá đắt. Giảng viên hướng dẫn của Thái Chánh Dương - Bùi Hoài Viễn là học giả có tiếng ở đại học An Nguyên. Chẳng qua người này cũng không hề tỏ vẻ kiêu căng, lạnh nhạt như Triệu Quốc Đống nghĩ, cách nói chuyện khá thân thiện, khôi hài. Điều này làm Triệu Quốc Đống càng tôn trọng Bùi Hoài Viễn hơn. Thái Chánh Dương học ở lớp nghiên cứu sinh kinh tế của trường, bình thường y không có nhiều thời gian tới lớp. Nhưng Thái Chánh Dương mỗi lần đều xin nghỉ đáng hoàng, y cũng giữ được tinh thần tôn sư trọng đạo. Đây cũng là điều làm Bùi Hoài Viễn có ấn tượng tốt đối với Thái Chánh Dương. Bùi Hoài Viễn có chút kinh ngạc khi Thái Chánh Dương mang theo một cậu thanh niên tới cùng. Mới đầu còn nghĩ đó là cháu của Thái Chánh Dương. Bùi Hoài Viễn biết thư ký của Thái Chánh Dương, nhưng sau đó mới phát hiện hai người xưng anh em, quan hệ có vẻ rất thân. Nhất là khi nói đến việc phát triển kinh tế trong nước, Bùi Hoài Viễn mới cảm thấy Thái Chánh Dương mang Triệu Quốc Đống tới là có mục đích. Mặc dù Triệu Quốc Đống rất cẩn thận về cách dùng từ, nhưng Bùi Hoài Viễn không tốn mấy công sức đã tìm được ý tưởng mới mẻ của Triệu Quốc Đống. Một loạt vấn đề như quốc lui, dân tiến, cạnh trang trong các ngành sản xuất, các ngành kinh tế quan trọng nhất sẽ do tập đoàn nhà nước nắm giữ. Những quan niệm này ở hơn mười năm sau là rất bình thường, chẳng qua ở những năm 93, 94 thì nó lại là quá hoang đường. Đương nhiên đây chỉ là trong mắt người bình thường, nhưng đối với một chuyên gia kinh tế nổi tiếng của cả tỉnh An Nguyên thì lại như trúng một cơn đại hồng thủy, nó đánh mạnh vào suy nghĩ của Bùi Hoài Viễn. Triệu Quốc Đống cũng hiểu quan điểm của mình khiến vị chuyên gia Bùi Hoài Viễn này phải suy nghĩ. Nguyên nhân chính là hắn sớm nói ra phương hướng phát triển kinh tế của quốc gia, nói lịch sử thành quan điểm của mình. Nhưng lúc này lại rất dễ dẫn đến phong ba. Cũng may hắn chỉ là một nhân vật nhỏ bé, nếu quan điểm này do chuyên gia như Bùi Hoài Viễn nói ra thì sợ sẽ khác. Khi Triệu Quốc Đống đi lấy xe, Bùi Hoài Viễn nhìn theo và nói: