Chương 166: Liên hoan cuối năm

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Tết cuối cùng đã tới, mấy anh em Triệu gia cũng đã về nhà. Lưu Thành đã được nhận làm con rể tương lai, điều này làm Triệu Linh San rất cảm kích Triệu Quốc Đống. Nếu không có Triệu Quốc Đống ủng hộ thì cô không biết mình có thể ở bên Lưu Thành không? Nhà tuy vui nhưng vẫn có chút lo lắng vì hiệu quả kinh doanh của Nhà máy dệt. Triệu Quốc Đống cũng nghe thấy hai ba tháng cuối cùng của năm 93 thì nhà máy càng lúc càng không ổn, tất cả công nhân đều thấy áp lực. Lãnh đạo nhà máy cũng như kiến bò trên chảo nóng, không ngừng chạy. Khoản vay của ngân hàng đã tới hạn, nếu không trả thì sẽ không cho vay tiếp. Mà tài chính của nhà máy bây giờ lấy bên này bù bên kia nhưng vẫn không ổn. Hàng bán mãi không thu được tiền mà được toàn mấy thứ linh tinh, điều này làm cho bên kinh doanh rất khổ sở. Đồ sản xuất ra nằm chất đống ở trong kho. Đám người ra ngoài đòi tiền hàng ngoài việc tiêu tốn ra còn đâu không có thu hoạch gì. Mặc dù lãnh đạo thành phố cũng ra mặt nói giúp nhưng ngân hàng rất kiên quyết, không trả nợ cũ không cho vay mới. Triệu Linh San đã được điều sang phòng xét nghiệm, công việc mặc dù nhàn nhưng vẫn cảm thấy áp lực lớn. Các chị em ở xưởng cũ gần như mỗi ngày đều than thở hàng chất càng lúc càng nhiều, mặt lãnh đạo càng lúc càng khó coi. Đức Sơn và Trường Xuyên từ An Đô về bằng cách đi taxi. Mặc dù các nhà xung quanh nghe nói hai anh em Triệu gia ra ngoài làm ăn lớn, nhưng khi thấy hai thanh niên đầy oai phong từ taxi tới thì đúng là không nhận ra. Đến khi hai thằng vào nhà mới có phản ứng. Triệu Quốc Đống ngồi trên bàn mà quan sát biến hoá của mọi người. Ông bố càng lúc càng ít nói, nhưng trong mắt vẫn lộ ra sự vui mừng. Mặc dù Đức Sơn và Trường Xuyên có thái độ và cách nói chuyện vượt quá quy củ, nhưng ông bố thấy hai thằng con vốn ngồi nhà chờ việc mà bây giờ có thể thành công như vậy, điều này làm ông rất vui. Đức Sơn chỉ có trước mắt Triệu Quốc Đống mới nhũn nhặn, nhưng y đúng ra mặt chê bai bà chị và Lưu Thành. Thằng ranh này đúng là kiêu ngạo, luôn có cái nhìn với Lưu Thành. Trường Xuyên lại thu mình hơn nhiều, mặc dù vẫn tôn trọng ông bố nhưng Triệu Quốc Đống có thể thấy đây là do lễ phép. Một năm trong thương trường làm nó thay đổi nhiều, sự tự tin làm nó có lúc còn dám tranh cãi với Triệu Quốc Đống. Bà mẹ vẫn thế, chỉ thi thoảng trừng mắt nhìn Đức Sơn vì nói hơi quá, bà cũng không tìm được cách nào áp chế thằng con này. Lưu Thành vẫn giữ được sự bình tĩnh, lần đầu tham gia buổi gặp cuối năm của Triệu gia, đây coi như tuyên bố y là một trong các thành viên của Triệu gia. Triệu Quốc Đống có thể nhìn ra Lưu Thành rất tò mò với những gì Đức Sơn và Trường Xuyên đã làm. Mặc dù Đức Sơn không thích y, nhưng Trường Xuyên lại khá tôn trọng Lưu Thành. Hai người thi thoảng có thể nói chuyện, đây là hiện tượng tốt. Triệu Linh San có chút lo lắng, nhất là lo về sự ngang ngược của Đức Sơn. Cũng may có Triệu Quốc Đống ngồi đây nên Đức Sơn không dám quá đáng. Trụ cột kinh tế bất cứ lúc nào cũng có tác dụng quyết định. Sau khi đầu tư vào công ty kinh doanh nước suối Thương Lãng thì địa vị của Đức Sơn và Trường Xuyên đã bắt đầu vượt qua bố mẹ. - Xưởng sợi đã bỏ ca đêm, chuyển hết ca ngày, nghe nói xưởng dệt cũng chuẩn bị như vậy.