Chương 169: Kiều huy

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Từ trong nhà Loan Chinh Viễn đi ra Triệu Quốc Đống phát hiện mình lại không có chỗ nào có thể đi. Hai thằng Triệu Đức Sơn và Triệu Trường Xuyên đã hẹn gặp bạn, qua mùng bảy âm lịch bọn họ sẽ về Tân Châu, hiện giờ dù một ngày cũng thể để trì hoãn, có thể chuẩn bị sớm được ngày nào thì sẽ cố gắng ngày đó. Xem ra Loan Chinh Viễn đã đứng vững vàng ở bên quận Long Đàm này, nhà Loan Chinh Viễn lúc nào cũng la liệt khách xếp hàng tới. Hầu hết lãnh đạo chủ yếu của 5 ngành chính là Công - Kiểm - Pháp (Công an, kiểm sát, tư pháp) và Đảng ủy đều đến, đương nhiên cũng không thiếu được những người đứng đầu những phòng ban trọng yếu bên dưới quận Long Đàm. Thậm chí cả mấy người bí thư Đảng ủy xã, trấn cũng có mặt. Điều khiến Triệu Quốc Đống cảm thấy kinh ngạc chính là phó cục trưởng Hồ Hạ cũng tới tham gia, điều này không đơn giản. Khách quan mà nói thì mình và Hà Phượng Tường có phần đơn bạc, mình có ưu thế tuổi còn đáng nói chứ Hà Phượng Tường thì có thể khá cô đơn. Chẳng qua sự thân thiết của Loan Chinh Viễn đã giảm bớt sự mất mát của Hà Phượng Tường. Đối với sự có mặt của Triệu Quốc Đống thì Loan Chinh Viễn dù khác ngạc nhiên nhưng vẫn thể hiện nhiệt tình vừa phải, vừa khiến Triệu Quốc Đống cảm thấy thân thiết nhưng cũng không có vẻ đặc biệt. So sánh với phong cách nhiệt tình hào sảng của Chu Tinh Văn thì Loan Chinh Viễn càng giống một quan chức hơn, nhiệt tình mà không quá thân mật, vừa phải mà không quá phận, điều này làm cho người khác cảm giác thoải mái, mùi vị xã hội và hương vị dân dã hơn rất nhiều so với Chu Tinh Văn. Dù sao thì Chu Tinh Văn cũng xuất thân là quân nhân lại dính dáng với đội cảnh sát hình sự hơn mười năm nên đã dưỡng thành loại tính cách mạnh mẽ đó. Tới ăn một bữa cơm cũng tính là có chút thu hoạch, ít nhất cũng kết bạn được một vài người bạn cùng khối chính pháp bên Long Đàm. Quan hệ của Cao Dương với phó viện trưởng viện kiểm sát Long Đàm rất quen thuộc, vài người khác cũng tìm được tiếng nói chung với Triệu Quốc Đống, còn tên phó đồn trưởng khá trẻ tuổi bên Long Đàm cũng có nhiều quan điểm chung với Triệu Quốc Đống. Về sau Triệu Quốc Đống mới biết được hắn mới từ đội cảnh sát hình sự thành phố điều xuống dưới tạm giữ chức để rèn luyện, do mới xuống chưa được một tháng nên khó trách hắn cũng không quá quen thuộc với cán bộ bên Long Đàm này. Sau bữa cơm trưa thì một nhóm người rời đi, dù sao thì tết nhất cũng có không ít người một ngày phải tới hai ba nơi, thân thích bạn bè, người quen đồng nghiệp, lãnh đạo thuộc cấp, khó tránh khỏi không có cái xã giao nào. Đương nhiên có thể ở lại thì hoặc là có chút thân phận, hoặc là có quan hệ bạn bè không tầm thường với Loan Chinh Viễn. Triệu Quốc Đống tự biết bản thân mình đều không thuộc hai loại đó nên biết điều xin cáo từ, còn Hà Phượng Tường thì ở lại. Giờ thì tới chỗ nào đây? Về nhà? Khổng Nguyệt thì đã cùng với bố mẹ về với ông bà rồi, cho dù lúc này đang ở nhà thì e là cũng sẽ không để ý đến mình. Triệu Quốc Đống hiểu rõ tính cách của Khổng Nguyệt với Đường Cẩn có khác biệt. Khổng Nguyệt thì trong lòng rất cứng, bề ngoài có vẻ yếu đuối, ôn hòa nhưng lại bảo thủ cố chấp từ trong xương tủy. Còn Đường Cẩn thì hoàn toàn ngược lại, bề ngoài thì kiên cường cởi mở nhưng bên trong thì lại mềm yếu nhút nhát. Ngay như lần đầu tiên mình cùng với cô, tuy rằng ngay từ đầu thì khẩu khí của cô có vẻ cứng rắn kiên quyết nhưng trải qua chiến thuật lúc rắn lúc mềm của mình thì lại ngoan ngoãn đáp ứng. Nghĩ đến đây Triệu Quốc Đống lại không nhịn được mà thở dài, tại sao mình lại xui xẻo đến như vậy. Loại chuyện này so với tình tiết trên truyền hình, điện ảnh cũng không khác mấy mà không ngờ lại phát sinh trên người mình. Lúc này Đường Cẩn cũng không có thể đi trêu chọc vào, tuy rằng ngày đó Đường Cẩn thể hiện ý nguyện ra ngoài chắc chắn là ám chỉ cái gì đó nhưng Triệu Quốc Đống cũng không dám nghĩ tới phương diện kia. Gánh vác nợ tình với Khổng Nguyệt cũng đã đủ nặng rồi, giờ nếu lại dính dáng mập mờ với Đường Cẩn nữa thì há là muốn mất mạng sao. Dọc theo đại lộ An Thái là tới đường Hồ Nam, bắt đầu từ nơi này chính là khu buôn bán phồn hoa nhất thành phố An Đô, đi xa hơn về phía trước là tới đường Tứ Xuyên là tuyến đường buôn bán dành riêng cho người đi bộ, cấm tất cả các loại xe qua lại. Triệu Quốc Đống đang cân nhắc xem có nên tới cửa hàng mua một hai món đồ tặng Khổng Nguyệt hòng hóa giải cơn hờn giận trong lòng cô hay không. Mấy chữ "Dương Quang 800" to tướng đập vào mắt Triệu Quốc Đống chứng tỏ hắn đã tới khu phố buôn bán cao cấp nhất, náo nhiệt nhất của thành phố An Đô rồi. Triệu Quốc Đống tìm lấy một vị trí đỗ xe, mấy bãi đỗ xe ven đường đều đã chật kín các loại xe với đủ biển số, đủ để chứng minh hơi thở buôn bán nồng đậm. Vừa mới từ trong xe chui ra thì chợt nghe được một giọng nói vui sướng pha lẫn tức giận đập vào tai: