Quyển 19 - Chương 62

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Sau khi Đại hội Đảng kết thúc, Triệu Quốc Đống bắt đầu tự hỏi công việc tiếp theo của mình là gì? Nhiệm vụ trước mắt của hắn rất nặng nề, mặc dù mình bây giờ vẫn là quyền chủ tịch tỉnh, trong mắt nhiều người thì mình còn càn ổn định đợi đến hội nghị Đại hội đại biểu nhân dân tỉnh diễn ra, mình chính thức được bầu làm chủ tịch tỉnh mới có hành động. Nhưng Triệu Quốc Đống cảm thấy thời gian trong đó quá dài, nếu như hắn ngồi im không làm gì thì chính là một loại dày vò. Đó không phải phong cách của hắn. Lăng Chính Dược cũng chưa chắc đã hy vọng mình ngồi im bất động như vậy. Là bí thư tỉnh ủy hắn có ưu thế chi phối mình, nếu là người có lòng dạ rộng rãi một chút thì nhất định sẽ có tác động gì đó với công việc của mình mới đúng. So sánh với lần trước về Ninh Lăng, Triệu Quốc Đống bây giờ thấy mình khá mơ hồ. Đến Ninh Lăng hắn còn có chút tự tin, thoáng suy nghĩ một chút là hắn có thể nghĩ ra kế hoạch. Hơn nữa lúc ấy Chung Dược Quân cũng phối hợp, lúc áp dụng kế hoạch cũng không gặp nhiều cản trở. Mà Ninh Lăng dù sao cũng chỉ là cấp thị xã, lúc trước mình đã công tác ở Ninh Lăng mấy năm nên hiểu khá rõ về Ninh Lăng, nhất là trong việc sử dụng cán bộ thì mình có quyền quyết định tối cao, đây là nguyên nhân khiến mình có thể thoải mái như vậy ở Ninh Lăng. Tình hình bây giờ lại khác, còn kém hơn cả lúc mình làm thị trưởng Hoài Khánh. Lăng Chính Dược mặc dù còn chưa bại lộ ác cảm với mình nhưng cục diện đã rõ ràng. Vây quanh hắn là Tề Hoa, Long Ứng Hoa cùng với Trần Anh Lộc, đều là người trung thành với đối phương, mà mấy người Phùng Cương, Quan Kinh Sơn, Đinh Sâm, Hác Mộng Hiệp cùng với Tương Hữu Tuyền mới tới thậm chí kể cả Miêu Chấn Trung có hợp tác với mình thì chỉ cần trong vấn đề lớn Lăng Chính Dược không làm trái nguyên tắc thì những người này sẽ không dễ dàng đứng về phía mình. Muốn tranh thủ được những thường vụ trung lập này ủng hộ thì phải căn cứ vào từng việc cụ thể xem có được bọn họ tán thành không, điều này có nghĩa mình không thể nào được bọn họ ủng hộ vô điều kiện. Như vậy mình cần bắt đầu từ mỗi một việc cụ thể. Triệu Quốc Đống đã từng bước thích ứng với thân phận của mình hiện nay. - Thiếu Bằng, anh thấy tình hình hành lang khoa học kỹ thuật như thế nào?