Chương 184: Đói ăn gì chẳng được

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
- Nói rất đúng. Lô Vệ Hồng nhìn quanh một vòng rồi trầm giọng nói: - Lão Lương phân tích rất đúng. Bây giờ không phải lúc khen thưởng, chỉ còn 45 ngày mà thôi. Các vị nghĩ tới trách nhiệm trên vai, nghĩ tới nhiệm vụ trước mắt chúng ta, phải phấn đấu trong 45 ngày. - Tôi không định nói nhiều về cách thực hiện. Lãnh đạo phụ trách các đơn vị đều ở đây, mọi người đều hiểu tầm quan trọng của Khu Khai Phát đối với kinh tế Giang Khẩu chúng ta. Tôi nhấn mạnh một điều nếu cơ quan nào làm việc không tốt mà xảy ra chuyện, cuối cùng ảnh hưởng tới việc phát triển của Khu Khai Phát, khiến Khu Khai Phát đóng cửa, lãnh đạo chủ yếu lập tức từ chức. Nếu không từ chức thì Huyện ủy sẽ cách chức. Lời này của Lô Vệ Hồng là cách tỏ thái độ cứng rắn nhất của Giang Khẩu từ trước đến giờ. Lãnh đạo các phòng ban ngồi đây đều chấn động vì thái độ của Lô Vệ Hồng. Điều này có nghĩa nếu Khu Khai Phát bị xóa sổ thì không chừng sẽ làm Huyện ủy tức quá hóa giận tìm một hai phòng ban mà xử lý. Gần như ngay sau khi hội nghị báo cáo công việc của Ban quản lý Khu Khai Phát, Huyện ủy liền tổ chức Hội nghị thường vụ. Trong hội nghị rất nhanh thông qua Triệu Quốc Đống làm Phó bí thư Đảng ủy Ban quản lý Khu Khai Phát, Vương Quý Nhân làm Phó chính ủy Công an huyện. Trong hội nghị dù là Mao Đạo Lâm, Bao Thái Bình hay là Vương Đức Hòa, Quách Chiêm Xuân cũng không tranh cãi nhiều. Ai cũng biết bây giờ huyện gặp áp lực rất lớn về việc tháng năm tổ công tác của tỉnh sẽ đi khảo sát các Khu Khai Phát. Triệu Quốc Đống nhận được thông báo bổ nhiệm cũng không vui vẻ mấy. Nguyên nhân rất đơn giản, bây giờ là lúc tranh đoạt các nhà đầu tư. Ký thêm với các nhà đầu tư sẽ thêm điểm với tổ công tác, xây dựng thêm một con đường, dựng thêm cột điện sẽ tạo thêm ấn tượng cho Khu Khai Phát Giang Khẩu. Cán bộ Khu Khai Phát đều được lên dây cót, mọi người đều cảm thấy không khí khẩn trương bao phủ. Ai cũng biết nếu Khu Khai Phát bị xóa sổ sẽ có kết cuộc như thế nào. Nếu như nói Khu Khai Phát Giang Khẩu không có hy vọng thì cán bộ đã không có sức phấn đấu. Vấn đề là hy vọng lớn nhưng lúc nào cũng có thể gặp vấn đề, như vậy ai không phải liều mạng. Trong thời gian này Triệu Quốc Đống thậm chí không có thời gian về Giang Miếu. Hắn dẫn người của phòng Thu hút đầu tư đi xung quanh, chỉ cần có một chút khẩ năng là tìm mọi cách gặp các nhà đầu tư, tạo quan hệ. Phòng hạng mục cũng triệt để ném cho Lâu Phương, Triệu Quốc Đống chỉ nói một câu, tất cả các hạng mục đã ký kết nhất định phải khởi công xây dựng trong thời gian quy định, nếu không sẽ hỏi Trưởng phòng Hạng mục. Trời tháng năm bắt đầu nóng lên, Triệu Quốc Đống mới phát hiện bây giờ đã là 8h tối. Phòng Thu hút đầu tư và Hạng mục vẫn sáng đèn, Triệu Quốc Đống ưỡn lưng. Triệu Quốc Đống đứng nhìn ra ngoài, mấy cán bộ Văn phòng đang chuẩn bị tài liệu. Hoàng Trung Kiệt đang nói gì đó với Tôn Cầm. Lâu Phương kiểm tra tài liệu, xem ra mọi người đều đang làm việc của mình. Hoàng Trung Kiệt và Lâu Phương trước đó không phối hợp nhiều, nhưng rất nhanh đã vùi đầu vào kế hoạch mà Triệu Quốc Đống đặt ra. Người của hai văn phòng này cũng tự nhiên mà theo. Hai tháng nay có hiệu quả cao như vậy cũng là do bọn họ nỗ lực. Triệu Quốc Đống không muốn khiêm tốn, nếu như không có hắn đưa ra một số con đường và tin tức, Khu Khai Phát Giang Khẩu không thể được như hôm nay. Mà Cù Vận Bạch cũng thả quyền rất nhiều, trong công việc đều không điều kiện ủng hộ Triệu Quốc Đống. Muốn cô ra mặt thì nhất định không từ chối, trước mặt lãnh đạo cũng không ngừng thừa nhận Triệu Quốc Đống. Điều này làm Triệu Quốc Đống có chút cảm động. Dù đối phương có thái độ gì thì ít nhất đối phương có thể một lòng cho hắn làm việc là đủ. - Lão Hoàng, lão Lâu đã xong việc chưa? Xong rồi thì gọi mọi người đi ăn thôi.