Quyển 19 - Chương 82

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Đêm Hoa Châu phải tới tầm 11h mới dần dần ít người nhưng vẫn có lưu lượng khá lớn. Bởi vì vị trí đẹp, nhiều quần thể sau 12h đêm mới tới nơi này. Mặc dù nghe qua có chút kinh ngạc nhưng đây không phải điều đáng lạ đối với thành phố có mấy triệu dân đô thị như An Đô. Triệu Quốc Đống dẫn theo Bành Trường Quý một mực đi quanh ở Hoa Châu đến gần 10h mới rời đi. Mặc dù không ăn kẹo đường nhưng mấy thứ như kẹo cay … Triệu Quốc Đống lại ăn đầy bụng. Hắn vốn muốn nếm thử mấy món nướng chính tông của tỉnh Xuyên nhưng ăn mấy món khác đã no bụng nên không ăn uống được gì nữa. Âu Dương Cẩm Hoa cùng Lô Dã điện thoại tới hai ba lần. Sếp mất tích mấy tiếng mà thư ký cùng cảnh vệ không biết đi đâu đó chính là thất trách. Qua cầu Đồng Ngưu, Bành Trường Quý đi lấy xe. Triệu Quốc Đống đứng ở lan can nhìn ra xa xa, muốn giữ lại ký ức tốt đẹp hồi trẻ đúng là không hề dễ dàng gì. Kế hoạch cải tạo nội đô của Thành phố An Đô đi tới đây, Triệu Quốc Đống hy vọng lãnh đạo Thành phố An Đô có thể hiểu ý dân nhưng cũng có nghĩa bọn họ phải hy sinh lợi ích, còn là chống lại ý kiến của tỉnh ủy. Quan Kinh Sơn cùng Đàm Lập Phong có thể làm ra quyết định như vậy không? Càng quan trọng hơn là Quan Kinh Sơn cùng Đàm Lập Phong có thể tán thành quan điểm này không? Triệu Quốc Đống không biết ý kiến của mình phê ra có được lãnh đạo chủ yếu của An Đô thấy hay không? Sau khi thấy bọn họ sẽ nghĩ như thế nào? Triệu Quốc Đống đứng đó một lúc không thấy Bành Trường Quý lái xe tới. Hắn có chút kinh ngạc, Bành Trường Quý làm việc khá nhanh nhẹn sao hôm nay mãi không lái xe tới? Hắn đợi vài phút nữa thì Bành Trường Quý gọi tới. Triệu Quốc Đống nghe xong Bành Trường Quý báo cáo vài câu, mặt hắn không khỏi sa sầm lại. Xe của Bành Trường Quý bị người chặn lại, hơn nữa còn là cố ý. Bây giờ bảo vệ và người phụ trách của câu lạc bộ kia cố ý không cho người cho hắn đánh xe ra. Triệu Quốc Đống tắt máy. Hắn vốn có chút tâm sự nhưng đi chơi một đêm giờ cũng vui hơn, bây giờ lại khó chịu. Hắn bước chậm tới muốn xem có chuyện gì xảy ra. Từ xa hắn thấy Bành Trường Quý đang tranh chấp với ba người, trong đó có hai mặc đồ bảo vệ, một tên khoanh tay cười lạnh đứng bên, xa xa còn có mấy người đứng nhưng không thèm để ý tới việc này. Triệu Quốc Đống đến ủy ban tỉnh, ủy ban vốn định mua xe mới cho hắn nhưng hắn từ chối. Không phải ra vẻ thanh leiem mà là hắn thật sự không quá để ý dùng xe gì, có một xe đủ tính năng an toàn là đủ rồi. Xe Audi của Tần Hạo Nghiên mới mua được hai năm, số Km chưa nhiều. Bình thường ra khỏi An Đô đều đi cả đoàn, hay dùng mấy xe như Kesida, xe con chỉ dùng đi trong nội thành. Hơn nữa ủy ban tỉnh bảo trì xe rất tốt, vì thế cũng không có vấn đề gì. Cho nên sau khi Triệu Quốc Đống tới liền dùng xe này. Chẳng qua xe được tân trạng lại một lần nữa, dù sao mỗi người đều có yêu cầu khác nhau về nội thất xe. Biển xe của ủy ban tỉnh cũng đổi thành biển số xe bình thường của An Đô, đây là ý của Triệu Quốc Đống, hắn không muốn người ta quá chú ý. Chiếc xe Audi này dừng ở chỗ có xe Lincoln, xe BMW đúng là không đáng chú ý. Nhìn điệu bộ là biết cố ý vây xe Audi vào giữa, không cho đi ra. Triệu Quốc Đống có chút kinh ngạc, chẳng lẽ nói là ai biết mình đến Hoa Châu đi dạo rồi chơi đểu mình sao? Triệu Quốc Đống đầu tiên nghi ngờ như vậy nhưng hắn rất nhanh biết suy nghĩ này không đúng. Hắn công tác ở An Đô không lâu, cũng không chọc mấy ai nên khả năng này là rất nhỏ. Mà bây giờ mình làm chủ tịch tỉnh An Nguyên, dù là ai muốn dùng thủ đoạn này nhằm mình cũng phải suy nghĩ thật kỹ. Dù là Lăng Chính Dược cũng không có khả năng dùng thủ đoạn kém cỏi này.