Quyển 19 - Chương 120

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
[HIDE] Long Ứng Hoa nghĩ rất nhiều, bên trong trung ương không ngừng xuất hiện nhân tài, trang bị vào bộ máy các tỉnh, quan hệ thân sơ, ban Tổ chức cán bộ trung ương cùng Ủy ban kỷ luật Trung ương đều có một nhóm người phụ trách phân tích, đánh giá. Làm như thế nào để khiến bộ máy đạt được tổ hợp tốt nhất, tránh cho hình thành độc đoán chuyên quyền, không mặc cả hoặc là cục diện phân tranh quá mức là điều trung ương cần làm được. Vì thế Long Ứng Hoa luôn cảm thấy Lăng Chính Dược quá tự tin. Hắn thậm chí mơ hồ ám chỉ Lăng Chính Dược có nên cân nhắc sắp xếp kết hợp một vài thường vụ để tăng cường sức chiến đấu của Lăng hệ không, nhưng có mấy lời hắn chỉ có thể ám chỉ, không thể nói thẳng. Nhất là thân phận mẫn cảm của hắn rất dễ khiến Lăng Chính Dược hiểu lầm mình có ý đồ gì. Long Ứng Hoa thật ra cảm thấy Lăng Chính Dược đã bắt đầu thấy bực với Tề Hoa. Điều chỉnh vị trí của Tề Hoa là lựa chọn khá sáng suốt. Dù sao Lăng Chính Dược mới tới An Nguyên chưa đầy hai năm, cuộc sống còn dài. Nếu như nói vị trí trưởng ban tổ chức cán bộ thiếu một nhân vật đủ sức nặng chống đỡ thì công việc sau này thậm chí cục diện thăng bằng sẽ bị ảnh hưởng rất lớn. Muốn làm một trưởng ban tổ chức cán bộ tốt thì không chỉ dựa vào sự trung thành, hiểu tâm ý của bí thư, hiểu rõ tình hình tài nguyên cán bộ trong tỉnh, nắm giữ sự vận động của cán bộ, rất nhiều thứ không hề dễ dàng. Nếu Tề Hoa rời khỏi vị trí đó, Long Ứng Hoa hy vọng mình có thể tiếp nhận, đương nhiên hắn biết Lăng Chính Dược tính tới Trần Anh Lộc đầu tiên. Điều này làm Long Ứng Hoa có chút rối rắm. Cân bằng trong hệ phái cũng khá khó khăn. Long Ứng Hoa thừa nhận Trần Anh Lộc là lựa chọn tốt, nhưng hắn vẫn cho rằng Trần Anh Lộc làm tốt ở vị trí trưởng ban thư ký, nếu không như vậy thì Lăng Chính Dược sẽ khó khăn hơn lúc này nhiều. Mà do mình ở vị trí phó chủ tịch nên nhiều lúc mình không thể phát huy được tác dụng. Lăng Chính Dược mong mình có thể tạo được tiếng nói riêng biệt bên ủy ban tỉnh gần như là hy vọng xa vời. Thủ đoạn, sách lược của Triệu Quốc Đống không thua gì kẻ làm chính trị vài chục năm. Hắn chẳng những kéo được hai người Dương Kính Quang cùng Khang Nhân Lương về phía hắn, hơn nữa còn đẩy Dương Thiếu Bằng đứng đối lập với mình, khiến bây giờ Dương Thiếu Bằng có ý thù địch với mình, mà Tào Ninh tựa hồ cũng bị thủ đoạn của Triệu Quốc Đống áp chế. Về phần Hoàng Trì Trung, Long Ứng Hoa cảm giác đối phương như kẻ câm điếc, mỗi một lần tổ chức hội nghị thường trực ủy ban thì chỉ cần không dính tới phạm vi công việc của hắn là hắn ngậm miệng ăn tiền. Trợ lý chủ tịch Trương Hoành Vĩ có tính tích cực hơn xa so với người bình thường tưởng tượng. Trương Hoành Vĩ cũng có chút bản lĩnh, thành cánh tay phải của Triệu Quốc Đống. Hơn nữa Trương Hoành Vĩ còn kiêm chức chủ nhiệm Ủy ban kế hoạch phát triển tỉnh càng làm hắn như hổ thêm cánh, gần như chuyện gì cũng có thể xen chân vào. Bây giờ Triệu Quốc Đống còn chưa chính thức được bầu làm chủ tịch tỉnh, mới là quyền chủ tịch tỉnh mà đã thể hiện được sức nặng. Mặc dù đối phương khá thu liễm ở hội nghị thường ủy nhưng trong công việc bên ủy ban tỉnh thì đối phương nắm chặt quyền chủ động. Rất nhiều chuyện Long Ứng Hoa thậm chí cảm thấy mình như thành một mắt xích trong hệ thống của Triệu Quốc Đống. Nghĩ vậy Long Ứng Hoa không khỏi run lên. Mình giống như một nhân vật không quan trọng trong hệ thống, có mình cũng như vậy, không có mình cũng thế. Loại cảm giác này làm hắn rất không thoải mái. Chỉ ở trong hội nghị thường ủy thì hắn mới có thể mượn lực lượng trong hệ thống của Lăng Chính Dược mà đạt được ủng hộ, tin tưởng. Dấu hiệu này rất nguy hiểm, chứng minh Triệu Quốc Đống đang tăng cường lực lượng của hắn một cách rất tự nhiên. Hắn về An Nguyên chưa đầy nửa năm đã làm được như vậy, hơn nữa còn làm rất lặng lẽ, ai nói hắn chỉ là kẻ xúc động, chỉ biết cắm đầu lao tới trước? ….