Quyển 20 - Chương 113

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Chào tạm biệt Liễu Đạo Nguyên xong, Triệu Quốc Đống vẫn còn đắm chìm trong không khí lúc trước. Hắn cảm thấy mình cần chút thời gian sửa sang lại. Chung Dược Quân cũng đã hẹn hắn ngồi nói chuyện, chẳng qua bây giờ còn sớm, còn gần tiếng. Triệu Quốc Đống có thể dễ dàng đi trên đường để gió lạnh thổi vào cho mình bình tĩnh. Hai cuộc gặp trong hai ngày với hai phong cách khác nhau nhưng cũng mang lại cho Triệu Quốc Đống cảm nhận và xúc động khác nhau. Đều là dấn thân vào quốc sự, mặc dù quan niệm tư tưởng không giống nhau nhưng đều có một điểm chung là phấn đấu vì một quốc gia và nhân dân giàu có, khỏe mạnh. Nếu như nói trong sự hàm súc của Ninh Pháp ẩn giấu sự kích thích, vậy Tô Giác Hoa lại là chính khí khổng lồ, hai phong cách hoàn toàn khác nhau lại có thể hài hòa phối hợp với nhau. Mấy cuộc tiếp xúc và trao đổi trong thời gian ngắn nên Triệu Quốc Đống còn chưa thể hiểu rõ quan điểm, suy nghĩ của mỗi một quần thể, nhưng dung là ở nhiều vấn đề có suy nghĩ khá tương đồng nên bọn họ mới có thể đi lại gần nhau. Triệu Quốc Đống không biết mình có là một phần trong nhóm của bọn họ không, cũng không biết mình có thích hợp làm thành viên trong đó không. Đây là quần thể khá tản mát láy thảo luận và trao đổi làm cơ sở để tụ họp, căn bản không phức tạp và thần bí như người ngoài nghĩ. Bây giờ mình không phải là lúc đi vào quần thể này, Triệu Quốc Đống cuối cùng đưa ra kết luận này. Mặc dù hắn làm ra chút thành tích ở An Nguyên, cũng làm trung ương chú ý nhưng tổng thể mà nói mình vẫn trong quá trình không ngừng trưởng thành, còn chưa chính thức đạt mức làm người ta không thể không suy nghĩ. Đúng vì thế nên Triệu Quốc Đống mới thấy mình có thể mượn thời gian này tiếp tục làm phong phú mình. Khi Triệu Quốc Đống đi bộ tới địa điểm mới phát hiện hai bên má mình đã dần mất đi cảm giác. Đập vào mặt là cơn gió ấm làm Triệu Quốc Đống không quá quen. Chung Dược Quân đương nhiên không nghĩ Triệu Quốc Đống đi bộ trong gió tuyết gần tiếng, thấy hạt tuyết trên người Triệu Quốc Đống, hắn có chút kinh ngạc. - Sao, đã quen chưa?