Chương 207: Cuộc sống vẫn cứ phải tiếp tục

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
- Cù tỷ, có phải trong lòng đang có rất nhiều điều muốn nói ra nhưng lại không tìm thấy người thích hợp đúng không? Triệu Quốc Đống hít thở một hơi thật sâu: - Có lẽ tôi không phải là người thích hợp nhất nhưng tôi sẽ giữ mồm giữ miệng, nếu Cù tỷ tin tôi thì đừng ngại nói ra, còn nếu không tin thì coi như tôi chưa từng nói gì. Chiếc Santana lao băng băng trên đường quốc lộ An Lam, sau khi được tu sửa thì tình trạng con đường quốc lộ cấp hai này không tồi. Tuy rằng có hơi chật đôi chút nhưng được cái bằng phẳng ít khúc cong, Triệu Quốc Đống nhấn chân ga lên mức 60 km/h. Giọng điệu của Cù Vận Bạch khi thì nhanh chóng cao vút, khi thì trầm thấp, u sầu, có lẽ cũng do lâu rồi không bộc lộ tất cả tâm sự trước mặt người khác, những chất chứa tích tụ lâu ngày trong lòng đột nhiên xuất hiện một khe nứt nhỏ nên không kìm nổi mà tràn ồ ạt ra ngoài. Triệu Quốc Đống thể hiện mình là một người lắng nghe đủ tư cách, không hề có bất kỳ lời lẽ dư thừa nào, nhiều lắm cũng chỉ chêm thêm trợ từ để giúp Cù Vận Bạch có thể thuận lợi phát tiết tất cả trong lòng ra. Triệu Quốc Đống cũng biết muốn giành được tín nhiệm của vị nữ thủ trưởng này không dễ dàng gì, nhất là một nữ thủ trưởng độc thân xinh đẹp luôn có sự dè chừng và cảm giác sợ hãi những người đàn ông bên cạnh. Có lẽ là do khác biệt về tuổi tác hoặc có thể do biểu hiện trong suốt gần một năm trời của mình cộng thêm men rượu và cảm xúc đêm nay cộng hưởng khích lệ nên cuối cùng cũng khiến người phụ nữ này bộc lộ nội tâm trước nay vẫn che giấu. - Hai năm ở xã Đông Đình là thời gian ảnh hưởng lớn nhất tới tôi, ngày nào cũng đều đi sớm về khuya, cùng với các cán bộ xã khác đi xuống dưới thôn, tới hết nhà này đến nhà khác, kế hoạch hóa gia đình của thời đó thì chắc cậu có thể tưởng tượng được khó khai triển đến mức nào. Đàn ông ở nơi này chỉ cần mở miệng ra cũng đủ để khiến cho bất cứ cô gái nào cũng không còn mặt mũi để gặp người khác, nhưng tôi vẫn chịu đựng để tới đó! - Sau đó chính là nửa năm trở lại huyện đoàn, chuẩn xác mà nói thì nửa năm này không có ý nghĩa gì lớn đối với tôi, tuy rằng rất nhiều người đều cho rằng huyện đoàn là nơi xuất nhân tài nhưng nếu công tác thanh niên không kết hợp được với công tác cơ sở mà suốt ngày chỉ tiếp nhận văn kiện và giúp đỡ một vài hoạt động ở bên trên thì tôi thấy đây chỉ là mạ vàng, đánh bóng. Như thế chỉ làm chậm trễ bản thân mình, đương nhiên lúc đó tôi vẫn còn giữ được sự nhiệt huyết của thời đi học. Sau đó tôi chủ động yêu cầu tới xí nghiệp, cũng chính là nhà máy cơ giới Lợi Đạt của huyện. - Công tác ở nhà máy cơ giới rất trực quan và thực tế, nếu xí nghiệp muốn lớn mạnh, công nhân viên chức muốn thu nhập tăng cao thì chỉ có cách tân sản phẩm, khai thác, thị trường, nhưng biểu hiện của lãnh đạo nhà máy cũng rất khó làm cho người ta hài lòng. Thân phận của bọn họ quyết định cách thống trị nhà máy, bởi vì bọn họ đến từ huyện công nghiệp nhẹ. - Từ nhà máy cơ giới Lợi Đạt trở lại huyện, tôi đến xã Kiều Quan làm phó bí thư đầy hợp lẽ, nửa năm sau tuyển cử nhiệm kỳ mới, tôi trở thành nữ chủ tịch xã trẻ tuổi nhất trong toàn huyện. Lại thêm hai năm tôi điều tới xã Thành Quan làm chủ tịch xã nhưng chỉ sau gần một năm tôi tới ban quản lý khu Khai phát. Cù Vận Bạch không nhịn được thở gấp một hơi, đầu lưỡi lại một lần nữa liếm liếm bờ môi khô khốc. Triệu Quốc Đống liền dừng xe lại lấy hai chai nước khoáng Thương Lang từ trong vali rồi mở một chai đưa cho Cù Vận Bạch. - Cảm ơn.