Chương 241: Quà tặng

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Dương Thiên Bồi chín chắn như vậy làm Triệu Quốc Đống rất yên tâm. Mà Triệu Quốc Đống tính toán xa như vậy cũng làm Dương Thiên Bồi yên lòng. Theo Dương Thiên Bồi thấy thì Triệu Quốc Đống là một thiên tài, việc gì cũng có thể nhìn rất chính xác, mà trong việc hoạt động của công ty luôn xác định được rõ ràng. Một thanh niên hơn 20 tuổi mà được như vậy thì chỉ có thể nói là thiên tài. Mà Triệu Quốc Đống lại rất tin vào y, khiến Dương Thiên Bồi không biết nói gì nữa. Triệu Quốc Đống làm chính trị là quá đáng tiếc. Dương Thiên Bồi tin nếu Triệu Quốc Đống sang kinh doanh thì tương lai không thể đoán định, mà ở chính trị lại không thể rõ ràng. Quan trường chủ yếu dựa vào quan hệ và đấu đá, mà con người lại là động vật phức tạp nhất, dù anh cố gắng đến đâu chỉ một nhân tố bất ngờ cũng khiến thay đổi hẳn. Mà tuổi và kinh nghiệm lại là thứ quan trọng, điều này ở thương trường lại không có. Nói chuyện xong việc chính, hai người chuyển sang việc bên Giang Miếu. Nhà máy dệt gần như sẽ đóng cửa, mấy xưởng chính đã ngừng sản xuất, chỉ còn mỗi bên kinh doanh và tài chính là sôi nổi, nhiều công nhân về hưu đến đòi thanh toán tiền thuốc men. Không ai ngờ Nhà máy dệt nổi bật một thời lại thành như vậy chỉ trong hai năm. Cổ Chí Thường cũng nhàn đi, các hạng mục xây dựng của nhà máy gần như không có trong một hai năm qua. Về phần hậu cần thì cả nhà máy coi như nghỉ việc, hậu cần có gì mà làm? Người có quan hệ ở nhà máy đã sớm tìm đường rời đi. Mà nhà máy cũng bật đèn xanh cho mọi nhân viên ra ngoài tìm việc. Nhưng rất nhiều người chỉ có thể cuộn mình trong khuôn viên nhà máy. Nhất là gia đình ở đây lại càng khó khăn. Không biết sau đây người trong nhà máy sẽ sống như thế nào. Đây là trào lưu không thể thay đổi. Lạc hậu sẽ bị thải loại, mà Nhà máy dệt muốn trở lại thì phải chờ đến thế kỷ sau, hơn nữa chỉ có thể xuất hiện với phương thức công ty tư nhân. Trong ngành dệt may cạnh tranh mạnh như thế nào thì công ty nhà nước dù có nhiều tiền cũng không đủ, bọn họ không thể thích ứng với nền kinh tế thị trường. - Quốc Đống, chú không còn nhỏ nữa nên cũng cần xác định đi. Tiểu Âu nhà lão Cổ xem ra có ý với chú, mấy hôm trước anh tới nhà lão Cổ thì thấy luôn hỏi về chú. Tính cách của Tiểu Âu thì vợ chồng lão Cổ không quản được, vài câu không hài lòng là Tiểu Âu đóng cửa rời đi làm cho vợ chồng lão Cổ muốn nói cũng không được.