Chương 308: Người hiểu mình

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Cù Vận Bạch rất khó hiểu vì Bí thư đảng ủy và có thể xã Kỳ Lân lại cung kính và ân cần với Triệu Quốc Đống như vậy. Ân cần còn có thể giải thích, Triệu Quốc Đống dù sao là Phó chủ tịch huyện, có thể giúp được lãnh đạo xã nhiều, bọn họ muốn nhờ Triệu Quốc Đống cũng là bình thường. Nhưng sự thân cận và tôn kính thật lòng kia làm Cù Vận Bạch có chút tò mò. Từ lời nói làm Cù Vận Bạch hiểu rõ một chút về hai người Vương Nhị Khải và Quế Toàn Hữu. Hai người mặc dù có tính cách khác nhau nhưng năng lực và trình độ lại rất tốt, không phải loại cán bộ xã dựa vào nịnh bợ lãnh đạo mà lên. Mà hai người tôn trọng Triệu Quốc Đống lại không phải giả vờ. Cù Vận Bạch tự nhận cảm giác của mình không sai, cảm giác tôn kính thật lòng này không phải chỉ nói ngoài miệng là được, hơn nữa đối phương còn là lãnh đạo xã. Vương Nhị Khải và Quế Toàn Hữu cũng cảm thấy người phụ nữ xinh đẹp như hoa sen này có quan hệ mật thiết với Chủ tịch Triệu, nhất là Chủ tịch Triệu đi cùng đối phương luôn tỏ vẻ thân mật khiến hai người mơ hồ có cảm giác, cho nên khi nói chuyện cũng không e ngại nhiều. Cù Vận Bạch không ngờ Triệu Quốc Đống chỉ trong vòng hai ba tháng ngắn ngủi có thể đồng thời xây dựng hai đường quốc lộ. Khi tới Hoa Lâm, cô đã thấy việc xây dựng quốc lộ Tân Hoa, mặc dù đang trong giai đoạn thi công nhưng có thể tưởng tượng khi nó hoàn thành thì đường tiến vào Hoa Lâm sẽ khai thông. Mà đoạn từ huyện thành Hoa Lâm tới xã Kỳ Lân cũng bắt đầu thi công. Mặc dù Cù Vận Bạch mơ hồ cảm thấy nó có quan hệ với Triệu Quốc Đống, nhưng bây giờ nghe Vương Nhị Khải và Quế Toàn Hữu chính miệng khen Triệu Quốc Đống thì cô rất giật mình. Nếu nói quốc lộ Tân Hoa là do Sở Giao thông trợ cấp tiền mà làm, như vậy quốc lộ Bồng Hoa khởi công thì có chút khó hiểu. Ai chịu bỏ hơn 25 triệu ra làm đường mà phải năm năm mới nhận hết tiền. Chỉ riêng đoạn ở Hoa Lâm đã trên 14 triệu, điều này quá khó tin. Nhưng Triệu Quốc Đống lại có thể thành công hoạt động. Cù Vận Bạch biết trong này nhất định có điều kỳ quái, nhưng Vương Nhị Khải và Quế Toàn Hữu cũng đều không hiểu nguyên nhân trong đó. Bọn họ chỉ biết đoạn Hà Hoa đã tiến vào giai đoạn thi công, đây là thật. Có thể làm được bước này đã đủ để bọn họ tâm phục khẩu phục. Phong cảnh ở Kỳ Lân quan rất đẹp, vào mùa hè có nhiều cây cối nên sự nóng bức biến mất. Những bức bia đá cũ kỹ làm người ta cảm thấy về với quá khứ. Thiên Sư điện và Lão Quân điện giữ gìn khá tốt. - Đáng tiếc ở đây lại có nhiều điện bỏ hoang và không được sửa chữa. - Đây là no dồn, đói góp, nhiều điện bị xuống cấp, hai nơi được giữ lại là may mắn rồi. Bây giờ nơi này chưa được chính thức công nhận cho nên mặc dù có không ít tín đồ muốn hy vọng trùng tu mấy điện kia, nhưng xem ra phải đợi Chủ tịch Triệu xin được công nhận rồi mới có quyết định. Đám người Triệu Quốc Đống, Chu Quốc Bình và Hoa Hành Vân đi quanh mà xem. Hắn không ngờ đám người Chu Quốc Bình lại có hứng thú với văn hóa đạo gia. Đạo trưởng Minh Hư mặc dù đã hơi cao tuổi nhưng cũng là người có văn hóa, nghe nói những năm 50, 60 đã học cấp hai, sau đó do nhà có biến mà lên núi học đạo, từng đi qua không ít nơi, cuối cùng đặt chân ở Kỳ Lân quan. - Đạo trưởng Minh Hư không nên nói như vậy. Tôi nếu đã đáp ứng thì nhất định sẽ làm được. Tôi đã thông qua chủ tịch Tân mà đưa tài liệu sang phòng Tôn giáo, còn cần thông qua Ban Tôn giáo tỉnh, có lẽ còn cần một thời gian. Dù sao trên tỉnh cũng khá coi trọng mấy thứ này. Triệu Quốc Đống cười cười một tiếng. Chỉ riêng việc Đạo trưởng Minh Hư biết điều cũng đủ để cho hắn xúc tiến việc này. Hơn nữa nơi này có phong cảnh rất đẹp, nếu không phải trụ sở tôn giáo hợp pháp đúng là không còn gì để nói. - Ha ha, nhờ phúc của Chủ tịch Triệu, nếu việc này có thể thành thì toàn bộ Kỳ Lân quan đều cảm kích Chủ tịch Triệu.