Chương 312: Hiểu nhau

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
- Vận Bạch, nếu vì tiền thì em không cần phải ở lại Hoa Lâm này. Nếu thật lòng muốn giúp đỡ để thay đổi diện mạo huyện nghèo khó thì chị hoàn toàn có thể tạo ra nhiều của cải đến trợ giúp, em tin nếu làm vậy thì em làm được, nhưng hiệu quả chưa chắc đã tốt. Triệu Quốc Đống trầm ngâm một chút: - Trung Quốc từ xưa tới nay vẫn dựa theo thể chế quan lại, rất nhiều chuyện nếu cơ quan chính phủ thúc đẩy thì sẽ có được tài nguyên mà không một xí nghiệp tầm thường hay một thương nhân nào có thể tưởng tượng được. Có lẽ chị cảm thấy chị có thể dùng sự thành công trong thương nghiệp để trợ giúp hoặc là thúc đẩy nhưng điều kiện tiên quyết thì vẫn phải thành lập dưới sự tán đồng của chính phủ. - Đó cũng là ước nguyện ban đầu của em khi một lòng muốn dấn thân vào con đường làm quan, đương nhiên để tồn tại trong quan trường thì phải chịu rất nhiều hạn chế và ước thúc, nhất là khi anh muốn trả thù chính trị thì không thể không ẩn dật, nhẫn nại và tiếp nhận một số khái niệm không nhất trí với ý nguyện và ý tưởng nội tâm của anh, ừ, cái kiểu này có hương vị gián tiếp cứu nước. Nhưng nếu không vậy thì anh sẽ trở thành khác loài và khác loại, sẽ dần dần bị cô lập, cho nên em và chị đều phải làm một ít thỏa hiệp và nhượng bộ, áp dụng thủ đoạn sáng suốt hơn và sách lược hơn để đạt được mục đích của chúng ta, thực hiện ý tưởng của chúng ta. - Sự thành công trên thương trường và làm ăn không thể đại biểu rằng anh cũng có thể thành công trên con đường làm quan, đương nhiên sẽ có những thời điểm sẽ có trợ giúp cho sự nghiệp của anh, nói thí dụ như ít nhất thì em không cần lo lắng về kinh tế nên sẽ không phạm sai lầm về kinh tế. Thậm chí có những lúc em có thể lợi dụng tài nguyên trong tay để trợ giúp nhưng kiểu này sẽ có tác dụng phụ, sẽ có một lúc nào đó lòng tốt hoặc là thiện ý của chị sẽ bị người khác coi như mục tiêu công kích. Triệu Quốc Đống mỉm cười: