Chương 355: Quyển sổ nhỏ

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Trong mấy ngày kế tiếp Triệu Quốc Đống chủ yếu dồn tinh lực vào việc thăm hỏi các ban ngành cấp huyện, trên thực tế việc tuyển cử các cơ quan cấp huyện không dễ dàng xảy ra vấn đề. Đối với sự bất định ở các xã, trấn nông thôn thì sẽ có những cán bộ quần chúng đến từ các cơ quan nhà nước và đơn vị sự nghiệp có giác ngộ hay là tính kỷ luật ổn định hơn nhiều so với các xã, trấn. Nhất là Triệu Quốc Đống đã tỏ ý đảm bảo tình hình kinh phí và phúc lợi cho các cán bộ cơ quan và nhân viên đơn vị sự nghiệp nên khi hắn đến nơi nào thì cũng đều gặp cảnh hoan nghênh nhiệt liệt khiến Triệu Quốc Đống có phần lúng túng. Triệu Quốc Đống dùng bốn ngày để cưỡi ngựa xem hoa đi khắp hàng chục các cơ quan cấp huyện cùng với bệnh viện, trường học và đơn vị sự nghiệp, có thể nói là bận tới mức chân không chạm đất sau đó vẫn không chịu dừng vó chân mà lại bắt đầu cuộc hành trình tới các xã, trấn. Theo sát Triệu Quốc Đống có Hoàng Thiết Thần và Uông Minh Hi, sự xuất hiện của Triệu Quốc Đống giống như một sự kiện, không ai dám cam đoan việc phiếu bị trả lại sẽ không rơi vào đầu mình nên lúc này cúi đầu thấp giọng để kết nối tình cảm chắc chắn là sự bảo chứng tốt nhất để giới thiệu cho tổ chức. Đi cùng với Triệu Quốc Đống xuống xã, trấn còn có một thường vụ mới được bổ nhiệm, ngay cả La Đại Hải cũng phải than thở thị ủy xác định chọn người dường như thay đổi quá nhanh. Tào Uyên từ thường vụ huyện ủy, chánh văn phòng huyện ủy huyện Vân Lĩnh tới đây đảm nhiệm thường vụ huyện ủy huyện Hoa Lâm, căn cứ ý đồ của tổ chức thì hắn cũng phải chịu khảo nghiệm của đại biểu nhân dân trong cuộc đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc của huyện để tranh giành một ghế phó chủ tịch huyện còn thiếu. Lúc Tào Uyên tới đây cũng là lúc ba người La Đại Hải và Triệu Quốc Đống cùng với Vạn Triêu Dương được triệu tập đặc biệt tới ban tổ chức thị ủy. Hai người Tưởng Uẩn Hoa và Chương Thiên Phóng nhấn mạnh với ba người phải làm tốt công tác tổ chức tuyển cử, bảo đảm thực hiện triệt để ý đồ của tổ chức, ngụ ý tự nhiên là gõ đám huyện ủy Hoa Lâm một chút, Triệu Quốc Đống cố nhiên phải lên mà Tào Uyên cũng nhất định lên. Nói đến đây thì ba người La, Triệu, Vạn hiển nhiên đều hiểu được, Tào Uyên từ thường vụ huyện ủy Vân Lĩnh đến đây tiếp tục đảm nhiệm thường vụ, đương nhiên không phải chỉ là để thỏa mãn với chức phó chủ tịch thường trực huyện đơn giản như vậy. Nói cách khác việc chọn người làm phó chủ tịch thường trực huyện về cơ bản đã định chắc rồi, Triệu Quốc Đống thay cho Miêu Anh Hoa và cũng tiếc cho Vi Biểu nhưng hắn đương nhiên cũng chỉ có kiên quyết phục tùng, hơn nữa còn phải bảo đảm sau này vị trí đứng thứ hai vững vàng mới được. - Quốc Đống, lão Uông lên thì cậu tính chọn ai làm chánh văn phòng ủy ban nhân dân huyện? Bởi vì thời gian này bộ máy nhân sự lãnh đạo cấp huyện thay đổi quá mức thường xuyên và kịch liệt nên vấn đề nhân sự nghiên cứu xong trước đây tạm gác lại. Khi Triệu Quốc Đống đi vào phòng họp nhỏ thì thấy chỉ có ba người La Đại Hải, Vạn Triêu Dương và Địch Hóa Dũng, Triệu Quốc Đống liền nghĩ có chút ý vị đây. Còn có hai ngày nữa là tới đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc, biết chuyện này không thể kéo dài nên không ít cán bộ trong huyện đã có động tác, cái ghế mới số 2 của Triệu Quốc Đống và ghế cũ của La Đại Hải đều trở thành vị trí nóng bỏng tay. La Đại Hải và Triệu Quốc Đống đều cảm thấy phải mau chóng giải quyết vấn đề nghi nan này. - Trưởng ban Địch có chọn được người nào thích hợp hay không?