Chương 372: Chừng mực (8)

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Mọi người đều dựng lỗ tai lên mà nghe Triệu Quốc Đống nói. Tào Uyên lúc này đang suy nghĩ nếu không phải Triệu Quốc Đống tạo nguy cơ trong cuộc tuyển cử, Triệu Quốc Đống không thể từ Phó chủ tịch thường trực nhảy lên làm Chủ tịch huyện. Mà y cũng không thể có cơ hội đó. Chức Chủ nhiệm Ban quản lý Khu Khai Phát kia đương nhiên không thể đến lượt y. Mất cơ hội đó thì y phải ngồi thêm ở chức Chánh văn phòng Huyện ủy Vân Lĩnh một hai năm, nhưng một hai năm đối với y là người đã 40 tuổi quan trọng như thế nào? Nhưng nhìn Triệu Quốc Đống mới 25 tuổi mà có thể ngồi trên vị trí Chủ tịch huyện, đây là đả Tào Uyên làm ở cơ sở mười mấy năm. Y vẫn muốn xem tên thanh niên 25 tuổi này làm như thế nào bò lên chức Chủ tịch huyện. Nhảy phiếu không nói, nhưng lãnh đạo cấp trên lại phải nhíu mũi chấp nhận. Chỉ dựa vào quan hệ trên tỉnh là không được, ít nhất đối với việc tạo ra nguy cơ trong tuyển cử thì phải có một đám người ở cơ sở thực hiện giúp. Vậy mà Triệu Quốc Đống mới chỉ tới Hoa Lâm một năm, Tào Uyên đang muốn xem sao Triệu Quốc Đống làm được như vậy. Triệu Quốc Đống chỉ làm hai con đường, kéo vài công ty là được như vậy sao? Tào Uyên không tin điều này. Chẳng qua lần này Tào Uyên không thể không thừa nhận Triệu Quốc Đống đúng là có bản lĩnh, ít nhất rất mẫn cảm nắm bắt được ý đồ của Trung ương, cái mũi đó người bình thường sao có được. Làm Chánh văn phòng Huyện ủy nhiều năm, ở điểm này Tào Uyên có thể kiêu ngạo về sự nhạy bén của mình. Nhưng lần này y cảm thấy mình có chênh lệch với đối phương. Người này sao lại mẫn cảm như vậy? Triệu Quốc Đống có người bên trên hay là do bản lĩnh của mình? Hoặc là nói chẳng lẽ đây là chênh lệch giữa Chủ tịch huyện và Phó chủ tịch thường trực? Triệu Quốc Đống lúc này đang lớn tiếng nói: