Chương 382: Vô đề

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Vi Biểu ngồi đó không nói gì, Triệu Quốc Đống cũng ngồi đó uống trà, một lúc lâu cũng không nói gì. Cầu Quế Khê phải dựa theo yêu cầu thiết kế, cầu có bốn làn xe, cộng thêm làn dành cho xe thô sơ và người đi bộ… như vậy cần đầu tư trên 20 triệu. Theo ý tưởng của huyện nếu trên Thị xã có thể giải quyết được một nửa là tốt nhất. Nếu không thì 40, 30% thì cũng có thể chấp nhận. Số còn lại huyện vay ngân hàng một phần, phần khác do Công ty xây dựng bỏ trước, chia làm hai ba năm mà trả. Ý tưởng là rất tốt nhưng không ngờ lại gặp phải việc này. Cháu của Lý Đỉnh Nam muốn nắm lấy cầu Quế Khê thì đương nhiên chỉ ngoài mặt mà thôi, không chừng sau lưng còn dính tới không ít người. Đầu tư hơn 20 triệu, đối với Hoa Lâm một năm thu được có 30, 40 triệu đó là con số khổng lồ, chỉ là cầu Quế Khê này do ai xây dựng lại chưa có kết luận. Không xác định chính là do phương thức thanh toán. Ai cũng hy vọng nhanh chóng lấy lại tiền công trình, tốt nhất có thể có một khoản tài chính khởi động. Nhưng đó là khi hạng mục có đầy đủ ti. Đối với huyện nghèo như Hoa Lâm, quốc lộ Tân Hoa cùng quốc lộ Bồng Hoa đã làm Hoa Lâm kiệt quệ. Bây giờ mà khởi công cầu Quế Khê thì đúng là không đỡ được nữa. Biện pháp duy nhất là kéo tiền thanh toán. Huyện hy vọng một Công ty xây dựng có thực lực tài chính mạnh nhận xây dựng cầu Quế Khê. Công ty lớn thứ nhất có danh dự, lực lượng kỹ thuật tốt, có thể đảm bỏ chất lượng công trình tốt. Thứ hai là công ty lớn sẽ có tài chính mạnh, nếu chia làm ba năm trả tiền sẽ giảm bớt áp lực tài chính đối với Huyện Hoa Lâm. Công ty Xây dựng số 3 tỉnh và công ty xây dựng Hoa Trung đều có ý xây dựng cầu Quế Khê, hơn nữa huyện cũng tiến hành khảo sát về thực lực và tư chất của hai công ty này, cảm thấy khá thích hợp. Mà mấy Công ty xây dựng trên thành phố hỏi thăm qua yêu cầu xây dựng thấy Hoa Lâm phải ba năm mới trả tiền nên sợ chạy. Trong vài trường hợp lãnh đạo Thị xã cũng rất hàm súc nói nên do Công ty xây dựng ở Ninh Lăng làm, phải cố gắng giúp Công ty xây dựng địa phương, thịt béo không nên đưa ra cho người ngoài. Nhưng đối với Huyện Hoa Lâm thì công ty bản địa rất khó có thể chấp nhận yêu cầu như vậy. Mức lớn nhất bọn họ có thể chấp nhận thanh toán tiền trong hai năm. Đây là chiêu đầu tiên khiến Thị xã không muốn bỏ tiền. Sau này không chừng còn có nhiều phong ba, ai phụ trách việc này sẽ có không ít phiền phức. Suy nghĩ một chút, Triệu Quốc Đống coi như hiểu được vấn đề này. Muốn cởi chuông phải tìm người treo chuông. Nếu muốn Thị xã bỏ tiền thì phải qua cửa Lý Đỉnh Nam là xong.