Quyển 6 - Chương 40

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Triệu Quốc Đống cuối cùng đã đi, hắn gần như không nói với bất cứ ai. Hắn dọn một chút quần áo là đi. Điều này làm Mã Bản Quý và Tiêu Mẫu Đan không quen, bọn họ vẫn nghĩ Triệu Quốc Đống còn ở nơi này. Nếu có thời gian rảnh rỗi thì Triệu Quốc Đống sao có thể bỏ qua. Còn mấy ngày nữa mới khai giảng, Triệu Quốc Đống cũng không ở lại Hoa Lâm làm gì. Không chừng có người đã muốn làm việc, mình ở lại không phải khiến người khác khó chịu sao? Bây giờ thông tin phát triển, điện thoại di động đã trở nên phổ biến, bất cứ lúc nào, ở đâu muốn liên lạc cũng dễ. Triệu Quốc Đống không lo gì, hắn cũng vui vì có thời gian rảnh. Tiến vào trụ sở của Nước suối Thương Lãng, Triệu Quốc Đống liền thấy một không khí tươi mát. Căn nhà ba tầng nhìn từ xa như đấu trường La Mã, một căn nhà có đường kính trên 70 mét nằm trong khu đất trên năm mẫu. Xung quanh có dòng nước chảy, bãi cỏ xanh mướt. Hôm nay mặc dù rất nắng nhưng có những cành cây cao vút che phủ nên khá mát mẻ. Mấy vị khách đang ngồi bên dưới tán cây mà uống trà hoặc café. Đây là điều Triệu Quốc Đống nghĩ tới từ trước, chẳng qua nhìn kiến trúc trước mặt làm hắn phải thở dài một tiếng. Quá đẹp, mặc dù chỉ là căn nhà ba tầng nhưng giá trị của nó không kém gì căn nhà 12 tầng. Bố trí bên trong không quan trọng, Triệu Quốc Đống cần chính là làm khách vừa tới đã thấy rung động, làm khách cả đời khó quên. Bức tường sơn màu café trông rực rỡ dưới ánh mặt trời. Ngọn Quốc kỳ trước tòa nhà bay trong gió cùng lá cờ hai màu là do Triệu Quốc Đống tham khảo phong trách của trụ sở Liên Hợp Quốc. Nửa đằng trước là trung tâm văn hóa của công ty, Triệu Quốc Đống không nhịn được đi tới đó. Trường Xuyên xem ra còn làm tốt hơn hắn nghĩ. Tại trung tâm văn hóa có những bức ảnh từ lúc công ty chọn địa điểm ở Huyện Thương Lãng, đến khi xây dựng nhà máy và đi vào sản xuất, đến khi sản xuất ra bình nước đầu tiên, đến bình nước thứ 10 triệu, mỗi một điều đều được lưu lại thành lịch sử văn hóa của công ty. Mà trong đó luôn thấy hình ảnh của công nhân, nhân viên quản lý và nhân viên kỹ thuật của công ty. Mà các điểm tiêu thụ cũng xuất hiện trong nhiều bước ảnh, làm người ta thấy sự lớn mạnh của công ty. Triệu Quốc Đống mất gần mười phút mới rời khỏi trung tâm văn hóa. Tầng thứ hai là nơi dành cho các phòng ban nghiệp vụ của công ty kinh doanh Nước suối Thương Lãng. Vào Nước suối Thương Lãng không khó, chỉ cần anh tìm phòng ban nào đó thì có thể hỏi bảo vệ là được. Nhưng anh lên tầng hai thì không dễ. Bảo vệ phải đăng ký cho anh, anh nếu muốn gặp ai thì cần gọi điện liên lạc, trừ khi anh đi cùng nhân viên quản lý của công ty. Triệu Quốc Đống kiên nhẫn đợi bảo vệ đăng ký. Bảo vệ mặc dù có chút không tin Triệu Quốc Đống tới gặp tổng giám đốc nhưng vẫn gọi điện báo cáo. Triệu Quốc Đống chú ý thấy không ít nhân viên công ty đến cầu thang đón khách, sau đó cùng lên lầu. Chỉ có mình hắn đứng ở dưới lầu đợi, điều này làm Triệu Quốc Đống rất hài lòng. Coi khách là thượng đế là tôn chỉ kinh doanh của công ty sản xuất. Anh có thể coi khách hoặc người tới liên lạc là khách quý, như vậy bọn họ sẽ thấy mình được tôn trọng. - Anh, sao anh lại tới đây mà không báo trước vậy?