Quyển 6 - Chương 85

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Khi Vưu Liên Hương vào văn phòng Kỳ Dư Hồng, Kỳ Dư Hồng đang dựa lưng vào ghế mà nghĩ. Vưu Liên Hương có thể nhìn ra vụ lừa gạt này đã đả kích Kỳ Dư Hồng rất mạnh. Tổn thất lớn như vậy là một trò cười, ai cũng có thể hiểu được hình ảnh của Thị xã Ninh Lăng, nhất là Kỳ Dư Hồng làm Bí thư Thị ủy trong mắt Lãnh đạo tỉnh ủy suy giảm đến mức nào. Trong thời gian này trên tỉnh họp đều lấy Ninh Lăng ra làm ví dụ. - Chị Vưu, chị nói Chu Xuân Tú và Mai Anh Hoa làm gì cơ chứ? Âm mưu rõ ràng như vậy mà bọn họ còn không cảm nhận ra được là sao? Bọn họ đến Hongkong, Quảng Đông mà chẳng lẽ không hiểu được một chút nào sao? Kỳ Dư Hồng nhìn ra ngoài cửa sổ một lúc rồi Hà Lâm Tùng: - Bị người ta coi là thằng ngu dẫn đi một vòng, đưa đến nhà máy của ai đó xem lại nghĩ là sản nghiệp của người ta. Đầu óc cán bộ chúng ta không biết nghĩ gì đây? - Bí thư Kỳ, lão Chu cùng Mai Anh Hoa có trách nhiệm trong việc này, nhưng cũng có nguyên nhân khách quan, nhất là đám lừa đảo quốc tế này quá chuyên nghiệp, đủ các thủ đoạn, có thể nói tính toán từ lâu. Hơn nữa lão Chu trước đây chưa tiếp xúc với công tác kinh tế, chỉ sợ không quá chuyên môn trong phương diện này. Hơn nữa bọn họ còn thiếu tính cảnh giác, đồng thời Thị xã chúng ta cũng đã sơ sót trong chuyện này. Lúc đầu cơ quan chuyên môn phụ trách việc này của chính quyền Thị xã đã không điều tra, nghiên cứu kỹ về tư chất của Nhà đầu tư Hongkong, qua đó mới tạo thành hậu quả rất nghiêm trọng như vậy. Vưu Liên Hương bình luận một cách khách quan, nhất là quan điểm cuối cùng làm Kỳ Dư Hồng rất hài lòng. Công tác chính của hạng mục này do chính quyền Thị xã làm, Thị ủy mặc dù cũng rất chú ý nhưng dù sao cũng không phải là quan tâm trực tiếp, chẳng qua chỉ trùng hợp trong thời gian này Mạch Gia Huy không ở Ninh Lăng mà thôi. - Ôi, xem ra cán bộ chúng ta còn quá kém trong vấn đề kinh tế, muốn học bơi phải uống vào không ít nước. Chẳng qua lần này uống nước là quá nhiều. Kỳ Dư Hồng thở dài nói rồi như đột nhiên nghĩ ra gì đó, y nói: - Đúng rồi chị Vưu, tôi còn chưa kịp hỏi chị sao chị lại đột nhiên cảm thấy trong việc này có chuyện? Vưu Liên Hương cũng sớm biết chỉ cần Kỳ Dư Hồng bình tĩnh lại thì nhất định sẽ hỏi đến việc này nên cô đã có chuẩn bị từ trước. - Đồng chí Cao Dương bên Viện kiểm sát Thị xã được thăng chức làm Phó bí thư Đảng ủy nên mời tôi và Triệu Quốc Đống tham gia. Trong bữa ăn tôi vô tình nhắc đến hạng mục đầu tư lớn nhất của Thị xã ta từ trước đến giờ. Triệu Quốc Đống lúc ấy nói ngành sản xuất đồ chơi yêu cầu hậu cần rất cao, nhất là xuất khẩu càng chú trọng vấn đề giao thông. Triệu Quốc Đống cảm thấy bên Hongkong đầu tư quá lớn như vậy thì không dễ thu hồi vốn. Lúc ấy tôi đã bắt đầu nghi ngờ. Sau đó khi nhắc đến vấn đề chậm trả tiền đất cùng với vấn đề vay tiền ngân hàng. Triệu Quốc Đống và Cao Dương liền cảm thấy trong này có vấn đề, cho nên tôi mới báo cáo với ngài. Kỳ Dư Hồng nghe Vưu Liên Hương nói như vậy thì mới thoải mái. Vưu Liên Hương làm sao có thể nhạy cảm phát hiện ra vấn đề của hạng mục này chứ? Triệu Quốc Đống và Cao Dương một xuất thân bên hệ thống công an, một bên là người của Viện kiểm sát nên nhạy cảm của vấn đề này. Cao Dương, Triệu Quốc Đống và Vưu Liên Hương đều đến từ bên An Đô, quan hệ khá tốt thì Kỳ Dư Hồng cũng hiểu. Cao Dương lần này lên làm Phó bí thư Đảng ủy Viện kiểm sát cũng nhờ Vưu Liên Hương vận động không ít. Điểm này Vưu Liên Hương cũng đã nói chuyện với Kỳ Dư Hồng. - Nếu như cán bộ Thị xã ta đều giữ được cảnh giác trong công tác kinh tế như vậy thì đã ngăn chặn tốt mấy việc như vậy xảy ra. Kỳ Dư Hồng thở dài nói: - Xảy ra chuyện lớn như vậy là quá nguy hiểm đối với hình tượng Ninh Lăng chúng ta. Chẳng những khiến dân chúng cảm thấy cán bộ chính quyền chúng ta là đám bất tài vô dụng, đồng thời cũng làm lãnh đạo tỉnh rất không hài lòng đối với chúng ta. Vưu Liên Hương cũng cảm thấy Kỳ Dư Hồng quá đen. Không ngừng có vấn đề xảy ra, nhất là lúc trước Nhà đầu tư Hongkong tới liền được Ninh Lăng tuyên truyền rất mạnh, thậm chí còn thành chuyên đề ở Nhật báo An Nguyên, bây giờ nó lại là một âm mưu, mà kẻ ngu ngốc trong âm mưu này lại là Thị xã Ninh Lăng. Quần chúng chỉ trỏ, mắng chửi không nói, bây giờ lãnh đạo tỉnh cũng rất chú ý với ý kiến dân chúng, như vậy sẽ rất khó nói lãnh đạo tỉnh có thể thay đổi cái nhìn đối với Ninh Lăng không? - Bí thư Kỳ, tôi cảm thấy như vậy chỉ sợ vẫn không đủ, hay là phải nghĩ biện pháp để thay đổi hình ảnh của Thị xã mới được. Vưu Liên Hương nói. - Ồ, chị có ý tưởng gì? Kỳ Dư Hồng xua tay nói. - Trụ sở trồng dược liệu của Tào Tập không phải sắp xây dựng xong sao, có thể làm nghi thức. Ngoài ra nhà đầu tư bên Hoa Lâm cũng dự định tổ chức buổi biểu diễn văn nghệ có quy mô lớn để tạo xu thế cho khu du lịch, chuẩn bị mời một số diễn viên, ca sĩ nổi tiếng trong nước đến biểu diễn. Nếu chuyện này được xác định thì Thị xã có thể tuyên truyền một cách thích hợp, cũng làm dân chúng chú ý đến việc này. - Ồ? Kỳ Dư Hồng có chút vui vẻ. Y vẫn lo lắng về vấn đề này, dân chúng Ninh Lăng mấy hôm nay đều bàn tán việc kia, lại còn muốn tra rõ vấn đề, cứ tiếp tục như vậy cũng không phải biện pháp. Biện pháp tốt nhất là tìm đề tài làm cho dân chúng chú ý hơn. Sau đó sự nhạy cảm của dân chúng sẽ giảm xuống, áp lực của Thị xã sẽ giảm đi nhiều. - Chị nói là Công ty Tinh Hán Chiết Giang muốn tổ chức hoạt động này? - Ừ, hình như Công ty Tinh Hán có ý này, nhưng công ty khai thác khu du lịch do nhiều nhà đầu tư hợp sức, Công ty Tinh Hán cũng còn phải hỏi ý kiến mấy nhà đầu tư khác, nhất là bên Tập đoàn Thương Lãng. Vưu Liên Hương gật đầu nói: - Chuyện này vẫn chưa được xác định, nhưng tôi nghĩ nếu như Thị xã mặt thúc giục một chút sẽ dễ thực hiện. Chỉ là tôi lo lắng nếu tổ chức buổi biểu diễn như vậy thì rốt cuộc là tổ chức ở Ninh Lăng hay Hoa Lâm. Nếu đặt ở Hoa Lâm sẽ không có nhiều tác dụng đối với Thị xã. Nếu như nói tổ chức ở Ninh Lăng, tôi lo Công ty Tinh Hán sẽ không đồng ý. Huyện ủy, Ủy ban huyện Hoa Lâm sợ rằng cũng có ý kiến. Kỳ Dư Hồng kiên quyết vung tay lên nói: - Chuyện này giao cho chị phối hợp, tôi bảo Trưởng ban Mao Bình hỗ trợ chị. Về phần Huyện ủy, Ủy ban huyện Hoa Lâm thì tôi sẽ nói chuyện, nhất định phải phục tùng đại cuộc của Thị xã. Triệu Quốc Đống nhận được thông báo của Vưu Liên Hương thì có chút đau đầu. Công ty khai thác khu du lịch chuẩn bị tổ chức buổi biểu diễn văn nghệ để chúc mừng khu du lịch chính thức kinh doanh với bên ngoài. Đào Tông Hán còn đến văn phòng nói chuyện với hắn về việc này, hơn nữa còn nhờ một công ty Văn hóa An Đô đứng ra liên lạc. Triệu Quốc Đống vốn không để ý nhiều nhưng bây giờ có vẻ không bình thường. Vưu Liên Hương nói có vẻ muốn tổ chức buổi biểu diễn này ở cấp độ cao nhất, quy mô lớn, tạo sức ảnh hưởng lớn. Điều này nghe ra có vẻ không dính dáng gì tới ý tưởng tổ chức hội nghị của Công ty khai thác khu du lịch, có vẻ như là một nhiệm vụ chính trị. Mà Vưu Liên Hương cũng tỏ vẻ đây là ý kiến của Bí thư Thị ủy Kỳ Dư Hồng, hơn nữa địa điểm tổ chức phải là ở Ninh Lăng chứ không phải ở Hoa Lâm, yêu cầu Hoa Lâm phục tùng không điều kiện. Điều này càng làm cho Triệu Quốc Đống bực mình.