Quyển 7 - Chương 1-2

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Triệu Quốc Đống lười biếng ngồi trên xe Santana mà đợi. La Băng mãi vẫn chưa xuống. Phụ nữ đúng là phiền phức đi họp mà cần trang điểm lâu như vậy, cũng không biết lúc trước làm gì nữa chứ? Chẳng qua phụ nữ cũng có ưu điểm mặc dù một Chủ tịch huyện chờ mà cũng có thể ngồi yên mãi không chịu ra. Hội nghị phát triển Internet toàn Thị xã diễn ra theo lý không cần hắn là Chủ tịch huyện tham gia. Nhưng văn phòng chính quyền Thị xã thông báo yêu cầu Chủ tịch huyện, Trưởng phòng Thông tin phải tham gia. Triệu Quốc Đống có chút kinh ngạc nhìn người phụ nữ chạy vội từ trong ký túc xuống, sao không phải là La Băng? Triệu Quốc Đống cũng khá vui vẻ, đi họp cùng Trình Nhược Lâm và La Băng là khác nhau. Ít nhất có thể tìm được người nói chuyện. La Băng cũng là một người phụ nữ nhưng lại lớn hơn Trình Nhược Lâm vài tuổi, cũng đẹp nhưng lại có vẻ lạnh nhạt. Mặc dù cô gặp Giản Hồng thì luôn cười nói, nhưng nghe nói ở phòng lại rất nghiêm túc. Lái xe Tiểu Tôn nhìn thấy Trình Nhược Lâm từ trên chạy xuống, y vội vàng xuống xe mở cửa cho đối phương. Bình thường y không làm như vậy, chẳng qua y làm lái xe cho Triệu Quốc Đống gần năm, cũng nghe thấy chút lời đồn về vị Phó Trưởng phòng Thông tin Trình Nhược Lâm này, hình như có quan hệ mật thiết với Chủ tịch huyện. Trình Nhược Lâm có chút do dự, cô không muốn ngồi đằng sau nhưng lái xe đã mở cửa sau, cô đành phải ngồi vào. - Chủ tịch Triệu, Trưởng phòng La hôm nay bị cảm, Trưởng phòng Lục lên tỉnh nên chỉ có thể do tôi đi cùng ngài. - Đi thôi, ai đi đều có thể lĩnh hội tinh thần, về triển khai công việc. Trên thực tế hắn và Trình Nhược Lâm không quá mức xa lạ nhưng cũng không tới mức như bên ngoài đồn đại. Triệu Quốc Đống cũng không ngại bên ngoài đồn đãi. Hắn và Trình Nhược Lâm quan là nhờ Ngụy Hạm điều tới đài truyền hình tỉnh kia. Mặc dù Ngụy Hạm rất nhanh được điều lên An Đô nhưng Triệu Quốc Đống lại có ấn tượng tốt đối với Trình Nhược Lâm. Cô gái xinh đẹp, trẻ trung làm Triệu Quốc Đống cảm thấy nếu các hãng quảng cáo không mời cô đi quảng cáo đúng là phí của trời. Mà càng làm cho người ta động tâm là khuôn mặt luôn có vẻ u buồn của cô. Cô không nói nhiều nhưng luôn nói ra những câu có nhiều ý nghĩa. Triệu Quốc Đống nhìn đối phương, cô mặc một chiếc áo nhung bên ngoài, bên trong là áo sơ mi màu trắng sữa, mái tóc vén lên bên trên, từ bên nhìn có thể thấy bờ cổ trắng ngần của cô. Trình Nhược Lâm có thể cảm nhận được ánh mắt từ bên nhìn tới. Mặc dù hai người đã hai lần tiếp xúc nhưng một lần có Ngụy Hạm, một lần chỉ là trùng hợp. Cuộc đời đúng là có nhiều khi trùng hợp. Quán café Âu Nhược không phải quán sang trọng nhất Ninh Lăng nhưng Trình Nhược Lâm lại thích phong cách pha chế ở đây, làm cho người ta có cảm giác ưu nhã và lắng đọng, trầm buồn đến từ những năm 40 của Tây Âu. Hơn nữa vợ chồng ông chủ sống ở Italy nhiều năm, bởi vì do tuổi nên thích hưởng thụ cuộc sống an nhàn, bọn họ mở quán café này ra. Trình Nhược Lâm không ngờ lại có thể gặp được đối phương ở đây. Trình Nhược Lâm cho đến bây giờ không phải người phụ nữ ham quyền lợi và tiền bạc, nếu không cô đã không bỏ qua cuộc sống thành phố mà cùng chồng tới Hoa Lâm. Không ngờ số mệnh trêu ngươi, chồng cô chống chọi lại bệnh ung thư ba năm và mất, từ đó Trình Nhược Lâm càng làm mình có cảm giác cô đơn hơn. Mặc dù Triệu Quốc Đống gặp cô ở quán café này nhưng Trình Nhược Lâm chỉ thấy có chút tò mò với hắn mà thôi. Kết thúc hội nghị, ăn trưa xong mọi người như châu chấu rời đi. Lãnh đạo cục Thông tin cũng mời mọi người đi thăm quan qua một vài địa điểm, cũng hẹn mấy Chủ tịch huyện, Trưởng phòng các huyện. Lưu Như Hoài thực ra cũng mời Triệu Quốc Đống vào trong cục chơi, chỉ là Triệu Quốc Đống không có hứng thú mấy, hơn nữa còn có Trình Nhược Lâm ở bên. Khi Triệu Quốc Đống tiến vào quán café Âu Nhược, hắn không nhịn được dừng lại làm cho mình giấu trong bóng tối cẩn thận quan sát cô gái được xưng là nữ nhân đệ nhất của Hoa Lâm/ Chiếc áo nhung đã được treo lên giá, chiếc áo sơ mi cao cổ thể hiện rõ đường cong hoàn mỹ của cô. Bên dưới là chiếc chiếc quần bó sát người. Trình Nhược Lâm có lẽ thấy gì đó nên nhìn sang. Triệu Quốc Đống cười hì hì, hàm trăng trong bóng tối sáng bóng. Có phải là linh tính hay không, nhưng Triệu Quốc Đống cũng không biết trưa nay không quá nhàm chán. Hai người bắt đầu nói chuyện nhưng gần như không nhắc gì tới công việc, đây giống như là ước định của cả hai. Khi bài hát Carmen được vang lên, Triệu Quốc Đống và Trình Nhược Lâm đều vô thức ngậm miệng lại. Hai người đều cảm nhận đối phương thích bài này. Trình Nhược Lâm thích nhất bài Con chim tự do, nhưng bài Carmen (Tạp Môn) này lại thần bí, quyến rũ, phóng đãng đánh sâu vào tâm hồn cô. Mà Triệu Quốc Đống lại thích nhất bài Long kỵ binh và Bài ca Đấu sĩ, nó hùng tráng làm người ta phấn chấn. - Cô thích Carmen?