Thức dậy, Triệu Quốc Đống nhìn người phụ nữ đang ngủ say. Trình Nhược Lâm sau khi được tình yêu tẩy rửa, cô cười rất hạnh phúc. Triệu Quốc Đống cảm thấy khá ngọt ngào.
Có thể hái một đóa hoa xinh đẹp kiêu kỳ như vậy, đó là điều mà bất cứ người đàn ông nào cũng tự hào. Trình Nhược Lâm ở trong đài truyền hình luôn kiêu kỳ, đối với người đàn ông bình thường, thậm chí là lãnh đạo trực tiếp thì cô cũng không bao giờ dao động. Mặc dù chưa gặp qua lúc cô tức nhưng vẻ u buồn của cô làm người ta không dám có suy nghĩ gì khác.
Nhưng đóa hoa xinh đẹp đó cuối cùng đã bị hắn hái được. Triệu Quốc Đống thừa nhận có thể hấp dẫn người phụ nữ này cũng có một phần do hắn là Chủ tịch huyện. Nhưng có thể bằng từng này tuổi đã lên làm Chủ tịch huyện, đây là sự khẳng định và thừa nhận với năng lực của hắn. Mà năng lực chẳng qua chỉ là một phần của sức hấp dẫn, hơn nữa chỉ có thể ôm người phụ nữ như Trình Nhược Lâm mới chứng minh được sức hấp dẫn của hắn.
Tiếng điều hòa vang lên, căn phòng luôn được giữ nhiệt độ ở tầm 26 độ, chiếc chăn mỏng đắp lên người bọn họ. Hai lần quan hệ làm Trình Nhược Lâm vừa mệt mỏi vừa thỏa mãn, đến khi hai lần lên đỉnh thì cô mới ngủ thiếp đi.
Triệu Quốc Đống nhẹ nhàng rời giường.
Chiếc chăn được vén lên lộ ra bờ mông tròn lẳn. Nhất là nhìn từ sau lưng thì thấy đường cong quyến rũ thật đẹp, đầu tiên là ở trên vai, xuống vòng eo thon nhỏ rồi đột nhiên phóng đại, bờ mông trắng nõn kết hợp với một đạo khe dài mờ ảo, đám cỏ đen bay trong đó.
Triệu Quốc Đống không nhịn được thở dài một tiếng, phụ nữ hơn tuổi đúng là khác.
Cơ thể Cù Vận Bạch cân đối mà quyến rũ làm người ta muốn chinh phục. Cơ thể Từ Xuân Nhạn càng làm người đàn ông bị quyến rũ, bộ ngực lớn làm ánh mắt đầu tiên của đàn ông luôn nhìn vào đó, mông to nếu mặc quần bó sát người thì đúng là khác lạ. Từ Xuân Nhạn chính là điển hình của người phụ nữ dụ dỗ đàn ông.
Trình Nhược Lâm trước mặt thì sao? Cô có một vẻ ưu nhã, thêm một phần u buồn, càng làm người ta không nhịn được để muốn ôm cô vào lòng mà yêu thương. Mà khi anh chính thức có cô ấy thì mới biết nó khác hẳn cảm giác ban đầu của cô. Biểu hiện trên giường của cô đủ làm anh hồn phi phách tán.
Có lẽ do cảm nhận được ánh mắt của Triệu Quốc Đống, hoặc là sau lưng hở chăn lên lạnh, Trình Nhược Lâm đang ngủ say hơi động một chút. Triệu Quốc Đống liền vội vàng đắp chăn lại cho cô.
Đi ra gian ngoài, Triệu Quốc Đống nhìn thì thấy đã là hơn 8h. Triệu Quốc Đống gọi điện cho Lâm Đan nói hôm nay mình có việc, sau đó gọi xuống lễ tân bảo mang hai phần điểm tâm lên.
Ở đây khác Ninh Uyển, nó hầu hết là có các căn phòng do các công ty lớn hoặc các tổ chức đến Ninh Lăng làm việc thuê cả năm. Mà Triệu Quốc Đống lại chọn thuê cả tầng hai của một căn nhà hai tầng. Tầng một do một công ty lớn làm việc ở Ninh Lăng thuê, tầng hai do Tập đoàn Thương Lãng thuê. Chẳng qua đã chuyển quyền sử dụng cho Triệu Quốc Đống.
Tiếng chuông cửa vang lên, nhân viên phục vụ mang điểm tâm gồm bánh bao, sữa, còn một chai nước hoa quả.
Triệu Quốc Đống suy nghĩ một chút rồi buông tha cho kỳ nghỉ lãng mạn. Hắn viết một tờ giấy lên bàn rồi ra ngoài. Hắn đến khu buôn bán của Ninh Lăng, mua một hai bộ đồ lót 36C một đỏ một đen, đỏ xinh đẹp, đen hấp dẫn. Sau đó Triệu Quốc Đống biến mất trong ánh mắt rất hâm mộ của nhân viên bán hàng.
Khi Triệu Quốc Đống về phòng thì Trình Nhược Lâm đã dậy, cô đang buồn bực vì không biết nên mặc gì. Chiếc quần lót kia đã ẩm ướt, bây giờ dù giặt thì cũng không thể khô ngay được. Thấy Triệu Quốc Đống đi tới, Trình Nhược Lâm vô thức lấy áo của hắn che lấy người. Bên trên mặc dù đã mặc áo nhưng bên dưới không biết nên mặc gì. Nếu như chỉ mặc quần thì mặc dù không lo lộ nhưng cô lại không quen.
Khi Triệu Quốc Đống đưa hộp cho Trình Nhược Lâm, Trình Nhược Lâm xấu hổ và thấy ngọt ngào. Người đàn ông có thể chăm lo từng chi tiết nhỏ như vậy thì rất đáng giá.
Một tháng nữa là tết, Hoa Lâm liền thành điểm nóng của Ninh Lăng. Sau khi Thị ủy, Ủy ban nhân dân Thị xã phê duyệt việc thí điểm cải cách hộ khẩu thành thị, Hoa Lâm liền bắt đầu công tác tuyên truyền.
Gần như trong một đêm có mấy trăm hộ dân có đủ điều kiện liền xếp một hàng dài trước phòng Hộ tịch – Công an huyện. Nhất là bây giờ mới chỉ là thí điểm, nó bao giờ dừng lại thì không ai biết. Điều này cho cả Hoa Lâm chấn động, ngay cả mấy huyện khác ở Ninh Lăng, thậm chí mấy huyện lân cận gần đó của Tân Châu cũng xôn xao.
Không khí rất náo nhiệt. Điện thoại tư vấn của Công an huyện không ngừng được gọi tới, nhân viên phụ trách giải thích nói đến khô miệng. Nhiều người tới như vậy làm Triệu Quốc Đống cảm thấy nó chỉ khác mỗi cảnh xếp hàng xin cấp giấy sổ đỏ sau này.
Mà khu nhà thương mại đầu tiên của Công ty Hoành Lâm xây dựng đã bị mua hết. Thời gian trước nhân viên bán hàng còn lo không bán được, bây giờ lại thành đơn giản. Rất nhiều người cầm tiền tới chỉ vì có thể mua một căn nhà.
Theo yêu cầu cơ bản của Ủy ban nhân dân Hoa Lâm về việc thí điểm, chỗ ở cố định là yêu cầu tối thiểu, mà không ít người mặc dù đã ở huyện thành nhiều năm nhưng lại chưa có căn nhà của mình. Đối với mọi người muốn mau chóng có hộ khẩu huyện thành mà nói bỏ ra vài chục ngàn mua một căn phòng cũng không có gì là khó. Giá nhà hiện nay mới chỉ có 2, 300 tệ một mét vuông là không vấn đề gì.
Chỉ trong ba ngày ngắn ngủi số lượng người tới đăng ký đã trên 5000 người. Nhân viên công tác luôn miệng nhắc đây là thí điểm, chính sách cuối cùng còn cần xác định mới công bố nhưng mọi người đều tỏ vẻ tin tưởng chính quyền.
Chẳng những mấy hạng mục của công ty Hoàng Lâm cùng khởi động, ngay cả công ty bất động sản Mạn Thụy ngồi im một thời gian cũng khởi động. Mà thị trường máy xúc, máy kéo của Ninh Lăng gần như có đến 80% là tiêu thụ ở Hoa Lâm. Nguyên nhân không gì khác, chỉ là do việc xây dựng thành thị cần rất nhiều nhà ở, mà xây dựng nhà lại cần máy móc.
La Đại Hải và Triệu Quốc Đống lần đầu tiên được tham gia nghe trong hội nghị Thường vụ thị ủy.
Hội nghị tiến hành nửa tiếng, nghiên cứu một vấn đề đó chính là vấn đề thí điểm xây dựng thành thị ở Huyện Hoa Lâm.
Khi Thị xã còn chưa được Ủy ban nhân dân tỉnh phê chuẩn, càng chưa bố trí hạng mục công tác này thì Huyện ủy, Ủy ban huyện Hoa Lâm đã công bố tin tức ra ngoài, khiến các giới chú ý, thậm chí Lãnh đạo tỉnh ủy cũng tự mình hỏi.
Trong hội nghị, La Đại Hải bị điểm danh yêu cầu nói rõ. Mà Triệu Quốc Đống lại được vinh dự đề cập tới ba lần. Nghiêm Lập Dân và Mục Cương mạnh mẽ phê bình, Kỳ Dư Hồng cũng nổi giận mắng ầm lên tạo thành ba tiếng sấm lớn trong Hội nghị thường ủy.
La Đại Hải cúi đầu nhưng lưng lại thẳng. Triệu Quốc Đống mặt không chút thay đổi, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim không hề dao động.
Nửa tiếng đầy khó khăn làm La Đại Hải cảm thấy sự khác biệt quá lớn của Hội nghị thường vụ Huyện ủy và Thị ủy. Trong Hội nghị thường vụ Huyện ủy, y là chỉ huy nên rất nhàn, mà ở đây y như bọt biển trong cơn sóng gió.
Kỳ Dư Hồng tức giận làm La Đại Hải cảm nhận uy lực của Bí thư Thị ủy. Mặc dù y đã không còn theo đuổi về sự nghiệp nhưng bị mắng như vậy chỉ có thể lo lắng cúi đầu không nói.
Triệu Quốc Đống cũng phải thở dài một tiếng trong lòng, hắn smnc sao phải khổ như vậy? Mình nếu không cố đi thí điểm xây dựng thành thị thì đâu có nhiều việc như vậy. Chẳng qua nói đi nói lại Triệu Quốc Đống không phải là kẻ đi sau, hắn muốn đi trước.
Hội nghị thường vụ Thị ủy cuối cùng đã kết thúc.
Kỳ Dư Hồng gần như không thèm nhìn La Đại Hải và Triệu Quốc Đống mà trực tiếp cầm cốc ra ngoài. Các thường vụ nhìn La Đại Hải và Triệu Quốc Đống với vẻ đáng thương. Có người nhìn mà cười cười, có người lắc đầu thở dài một tiếng, có vẻ như không tìm ra lời nào để phê bình hoặc an ủi hai vị này nữa.
Vưu Liên Hương là người đi muộn nhất, Triệu Quốc Đống nhìn thì thấy Vưu Liên Hương rất nghiêm túc, trên trán lộ rõ vẻ nuối tiếc. Triệu Quốc Đống cười nói: