Quyển 7 - Chương 27-28

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Tiếng bước chân của ba người đã biến mất. Triệu Quốc Đống thực ra có chút lo lắng quan hệ giữa mình và Trình Nhược Lâm bị người làm khó dễ. Nhưng bây giờ xem ra mình lo lắng quá rồi, lén nói chuyện vẫn luôn là lén nói chuyện, căn bản không có ai chú ý mấy. Cán bộ quan tâm chính là thu nhập, thu nhập tăng cao hay không mới là điều cán bộ đánh giá xem lãnh đạo có đủ tư cách hay không? Hắn nghĩ tới hai hôm trước Tiêu Mẫu Đan đến nhà họ hàng về và nói chuyện với hắn. Cô nói bà con trong xã đều nuôi bò, nuôi dê. Các cán bộ trạm Thú y đều xuống thôn tuyên truyền, giảng giải. Tài liệu tuyên truyền mặc dù đơn giản nhưng lại rất cụ thể, làm như thế nào để trồng cỏ, làm như thế nào nuôi gia súc cho béo, làm như thế nào để chống dịch bệnh. Mỗi tuần các cán bộ đều xuống giảng bài, hơn nữa còn xuống các hộ nông dân để xem xét. Hộ giàu nuôi trâu bò, hộ nhỏ hơn nuôi dê, cừu. Cũng có hình thức mấy nhà hợp lại làm trang trại. Hộ lớn nuôi bò mấy chục con, nuôi dê cũng đến hơn ngàn con. Hộ nhỏ cũng dám nuôi một hai con bò, vài chục con dê. Trình tư cho vay của Quỹ tín dụng xã cũng nhanh hơn trước nhiều. Như Tiêu Mẫu Đan nói thì trên cơ bản vừa xin vay vốn, trong ba ngày cán bộ Quỹ tín dụng sẽ cùng cán bộ thôn đi tìm hiểu tình hình, xem có phù hợp yêu cầu cho vay không? Hơn nữa cán bộ thôn bây giờ rất nhiệt tình. Triệu Quốc Đống vừa suy nghĩ vừa đi về phòng. Hắn nghe nói ở ngoại ô bắt đầu nuôi bò sữa. Khu thí nghiệm khoa học kỹ thuật đã bắt đầu đặt điểm liên lạc ở ngoại ô. Lúc trước không ai muốn, cuối cùng lại được cán bộ thôn đi đầu tiên. Sau đó mấy hộ xung quanh thấy có hiệu quả, nhà cán bộ kia hàng ngày đều có tiền từ bán sữa nên bắt đầu làm theo. Chẳng qua đây vẫn là chuyện mới mẻ ở Hoa Lâm. Nghe nói sữa làm ra đưa lên huyện thành rất được chào đón, nhất là khi tuyên truyền mạnh mẽ. Sữa có tác dụng lớn đối với cơ thể con người cho nên hàng ngày đều tiêu thụ hết, cung không đủ cầu, số hộ đặt sữa không ít. Phòng chăn nuôi gia súc được chính Triệu Quốc Đống phụ trách việc chỉnh đốn tác phong làm việc. Do ngành sản xuất này rất quan trọng đối với kinh tế Hoa Lâm, vì thế hắn dồn không ít tâm trí vào Phòng chăn nuôi gia súc, không ngừng tập huấn bác sĩ ở các trạm thú y xã, thị trấn, sau đó đốc thúc những người này xuống kiểm tra tình trạng sức khỏe gia súc cho các hộ nông dân. Sản phẩm thịt bò, thịt dê, cừu đông lạnh của Công ty Đại Hoa và Công ty Tam Điệp chủ yếu xuất khẩu sang Nhật Bản, Hàn Quốc, một phần tiêu thụ ở Hongkong, thị trường Trung Quốc là rất nhỏ. Hơn nữa bọn họ đều muốn mở rộng quy mô, điều này càng yêu cầu cao hơn ngành chăn nuôi gia súc của Hoa Lâm. Huyện không thể không sớm chuẩn bị. Anh muốn công ty người ta ở lại chỗ anh, đầu tư nhiều, giải quyết sức lao động cho huyện, đóng thuế cao thì anh phải có thành ý, làm tốt công việc của mình. Uy tín là điều rất quan trọng, dù là ở cơ quan hay là nông thôn hoặc là trong công ty, anh làm việc cho bọn họ, để bọn họ cảm nhận được sự cố gắng của anh, chỉ như vậy thì anh làm cán bộ lãnh đạo mới là đủ tư cách. - Quốc Đống, ở đâu thế? - Còn ở đâu nữa chứ? Đương nhiên là ở Hoa Lâm rồi. Tôi vừa từ nông thôn về, đi xem mấy công ty hoạt động ra sao. Chiếc Nokia 168 được hắn vung vung lên. Thời này Nokia chiếm địa vị độc tôn, Apple vẫn không thể lay chuyển vị trí của Nokia. - Ha ha, sao vậy? Năm nay bên Hoa Lâm làm rất tốt, mấy nhà máy gia công sản phẩm gia súc của Hoa Lâm đều được Ngân hàng chính sách nông nghiệp bọn tôi giúp, các huyện khác đều có ý kiến. Cũng may trước đó chúng ta đưa ra quyết định thí điểm, nếu không đúng là không còn gì để nói.