Quyển 7 - Chương 57

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Đường Diệu Văn và Hoắc Vân Đạt mặc dù đều tươi cười nhưng bọn họ tin vào Triệu Quốc Đống bao nhiêu thì khó có thể biết. Đường Diệu Văn còn đỡ hơn một chút. Dù sao y cũng là Phó bí thư Huyện ủy, có danh phận này thì dù như thế nào cũng dễ triển khai công việc. Tuyên truyền cũng dễ hơn. Nhưng Hoắc Vân Đạt lại rất lo lắng. Hoa Lâm có tính bài ngoại thì y sớm nghe thấy. Dù là khi Trâu Trì Trường làm Bí thư huyện ủy cũng khó có thể khống chế hoàn toàn Hoa Lâm, hơn nữa khi đó hai người Phương Trì Quốc và Điền Hoa rất mạnh khiến Trâu Trì Trường cùng La Đại Hải cũng giảm sức ảnh hưởng. Về phần Triệu Quốc Đống từ ngoài tới tại sao có thể đoạt chức Chủ tịch huyện thì Hoắc Vân Đạt không rõ. Nhưng y có thể khẳng định nhất định là do La Đại Hải tuyệt đối ủng hộ. Nếu không có La Đại Hải khi ấy làm Bí thư huyện ủy ngầm ủng hộ, Hoắc Vân Đạt tin Triệu Quốc Đống không thể đẩy được người Thị ủy đã xác định ra ngoài. Bây giờ La Đại Hải đã đi, Triệu Quốc Đống và Lỗ Đạt từ ngoài tới, Đường Diệu Văn còn lo cho thân chưa xong, Bàng Quân là người địa phương nhưng mới lên chức, có cùng tâm tư với Triệu Quốc Đống không? Hoắc Vân Đạt không dám xác định. Khi được điều tới Hoa Lâm thì Hoắc Vân Đạt vừa vui vừa lo. Vui vì hai năm nay tốc độ kinh tế của Hoa Lâm phát triển nhanh, có thể nói rõ tổ chức tin y. Lo chính là vấn đề tuyển cử, vị Bí thư huyện ủy trẻ tuổi này có thể khống chế được tình hình hay không? Chẳng qua lo lắng của Đường Diệu Văn và Hoắc Vân Đạt rất nhanh biến mất khi theo Triệu Quốc Đống xuống xã, thị trấn. Khi Triệu Quốc Đống đến mấy xã, thị trấn khu Tân Bình, cán bộ thôn, xã đều vui mừng, đây là điều mà hai người chưa từng thấy. Về việc tuyển cử, các cán bộ đều tỏ vẻ không gây chuyện. Mấy đơn vị khác đều không hề khác. Ở Mã Thủ, Triệu Quốc Đống như về quê, cán bộ khu, xã, thôn đều tới. Khi nói chuyện về khu du lịch mang tới chỗ tốt gì cho bọn họ, bọn họ mang ra đủ loại ví dụ như có thể làm đồ thủ công, mở quán ăn, nhà nghỉ. Một thôn dân ở cách khu du lịch vài trăm mét nở nụ cười rất vui vẻ vầ thật lòng. Triệu Quốc Đống cũng rất nhiệt tình giới thiệu Đường Diệu Văn và Hoắc Vân Đạt cho cán bộ cơ sở nhận biết. Mặc dù lãnh đạo Đảng ủy Khu và xã, thị trấn đều biết bọn họ, nhưng cán bộ cấp phó thì không quá quen Đường Diệu Văn và Hoắc Vân Đạt. Bây giờ có thể tiếp xúc gần như vậy đã giúp Đường Diệu Văn và Hoắc Vân Đạt có thể hòa hợp với bọn họ. Du Minh Phú đã sớm chuẩn bị thuốc lá cho hai vị Chủ tịch huyện. Mặc dù Đường Diệu Văn không hút thuốc nhưng y và Hoắc Vân Đạt cùng phát thuốc cho mọi người, mau chóng kéo gần khoảng cách với cán bộ. Hai ngày liên tiếp xuống cơ sở, quan niệm của Đường Diệu Văn và Hoắc Vân Đạt đã thay đổi. Ở Tân Bình, khu vực trồng cỏ không ngừng được mở rộng, nông dân rất tích cực nuôi bò, dê, gần như nhà nào cũng nuôi. Xe thu mua của Công ty Đại Hoa và Tam Điệp tới tận thôn đợi thôn dân mang bò, dê béo tới, một tay giao tiền, một tay nhận hàng. Ở Hà Khẩu, công tác trồng chè và cây ăn quả cũng tiến hành sôi nổi. Khu thí nghiệm nông nghiệp đã bắt đầu cải tiến ở đây, đây là một bước rất quan trọng để tạo được thương hiệu chè Hoa Lâm. Mà đào Mi Hầu cũng bắt đầu đẩy mạnh trồng trọt. - Lão Đường, lão Hoắc, hai hôm nay các anh thấy thế nào?