Chương 48: Khiêu khích

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Lễ hội ở xã Đại Quan Khẩu khá náo nhiệt. Cứ mồng một, mười năm hàng tháng thì ở đây rất náo nhiệt. Mà ngày 15/8 năm nay lại càng náo nhiệt hơn. Trước và sau miếu đều có nhiều người, dân chúng mấy huyện xung quanh cũng kịp thời tới tham gia lễ hội. Các thứ đồ ăn vặt đều có, các cửa hàng bán đồ vàng mã bày đầy trước miếu, mấy đồ thủ công cũng được đưa ra bán. Ví dụ như tiền giấy, tượng … đều khiến người đến miếu dừng chân lại xem. Bánh trung thu ở đây thực ra lại không được chú ý nhiều như các chỗ khác. Triệu Quốc Đống dẫn theo Hồ Minh Quý, Đàm Khải chạy đến miếu thì đã là 10h trưa. Nhân viên Phòng an ninh đã sớm đến đây. La Trường Vinh bởi vì xã tổ chức hội nghị Đảng ủy nên không đi được. Bên này chỉ có mình Triệu Quốc Đống chịu trách nhiệm. Cứ đến mồng một, mười lăm thì ở xung quanh miếu đều có mấy tên trộm cắp đến hành nghề, đây là chuyện mà Phòng an ninh xã Đại Quan Khẩu đau đầu nhất. Cứ đến mấy ngày này là có dân chúng khóc lóc đến Phòng an ninh báo án. Tuy tổn thất không nhiều, bình thường chỉ là mấy chục tệ nhưng dân chúng cũng đau lòng. Cho nên Phòng an ninh cứ gặp đợt này thì đều phải huy động hết người để cố gắng trấn áp đám ăn cắp. Khi còn ở Đội cảnh sát hình sự, Triệu Quốc Đống đã theo một đồng chí kỳ cựu nửa tháng. Nửa tháng này chuyên môn đến mấy chùa miếu và chợ để theo dõi. Sau nửa tháng này làm Triệu Quốc Đống có nhiều thu hoạch. Cho nên mấy lần trước Triệu Quốc Đống cũng bắt được vài tên trộm. Triệu Quốc Đống cũng không làm khó bọn họ, để người Phòng an ninh yêu cầu bọn họ đến đứng dưới cờ phía sau miếu, nghe dân chúng chửi bới, sau đó cũng làm cho dân chúng cảnh giác với đám người sống nhờ ăn trộm này. Chiêu này đúng là có hiệu quả khá cao, đám trộm quanh đây đều nhận ra Triệu Quốc Đống. Chỉ cần Triệu Quốc Đống vừa tới là đám này tự động biến mất, hoặc là ngồi trong quán nước uống cả ngày. Lâu dần việc này đã thành thói quen. Triệu Quốc Đống và Hồ Minh Quý đi tới quảng trường nhỏ phía sau miếu, đây là nơi đông người nhất. Mặc dù trời đã dần chuyển lạnh nhưng do dòng người khá đông nên cũng khiến hai người đổ mồ hôi. Mấy người quen thuộc rất nhanh cũng biến mất trong dòng người. Triệu Quốc Đống cũng không nghĩ mình có thể ngăn hết bọn họ. Dù là ai cũng có quyền đến hội, không thể vì lúc trước người ta ăn trộm mà bây giờ cấm người ta tới. - Triệu ca, hôm nay nghe nói rất náo nhiệt, hay là mua thứ gì đó?