Quyển 7 - Chương 98

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Kỳ Dư Hồng nhíu mày. Y đang nghiên cứu xem tại sao Thư Chí Cao và Lục Kiếm Dân lại cùng phản đối Hoàng Côn. Theo lý bọn họ phải biết Sử Chí Hòa là lựa chọn chính cơ mà. Ý đồ của Kỳ Dư Hồng là muốn Sử Chí Hòa lên, Hoàng Côn vào chỉ cho có mà thôi. Hoàng Côn không phải lựa chọn thích hợp thì cả Kỳ Dư Hồng và Nghiêm Lập Dân đều hiểu. Chương Thiên Phóng lúc trước cũng ý kiến nhưng Kỳ Dư Hồng đã giải thích chỉ là vào cho đủ danh sách. Kỳ Dư Hồng đây là muốn Sử Chí Hòa được Tỉnh ủy thông qua. Chẳng qua trình tự thì phải đủ, cho nên Chương Thiên Phóng mới không nói gì. Nhưng hai người kia cùng nhắc tới đề cử Triệu Quốc Đống làm cho Kỳ Dư Hồng có chút lo lắng. Mặc kệ hai người xuất phát từ công tác Hoa Lâm làm tốt, hay là do Triệu Quốc Đống nhanh như vậy đã quan hệ với bọn họ cũng đáng để cảnh giác. Thư Chí Cao mới đến một tháng mà mơ hồ tỏ vẻ không chịu yếu thế, điều này càng làm Kỳ Dư Hồng chú tâm hơn. - Lão Thư, lão Lục, nếu không ai ý kiến về đồng chí Sử Chí Hòa thì tôi thấy ức lựa chọn người mà báo cáo lên trên đi. Mặc dù trên tỉnh yêu cầu Ninh Lăng báo cáo hai người, trong đó một làm dự bị nhưng trong thời gian này suy nghĩ về hai đồng chí Sử Chí Hòa và đồng chí Hoàng Côn, tôi thấy hai đồng chí này đều phù hợp điều kiện. Mặc dù đồng chí Hoàng Côn hơn nhiều tuổi hơn một chút nhưng cũng không vượt qua hạn mức tối đa của tỉnh quy định. Về phần kinh nghiệm công tác cơ sở thì tôi thấy cũng không có gì không ổn. Đồng chí Hoàng Côn đảm nhiệm chức Bí thư đảng ủy Khu Khai Phát, đây là đầu cầu kinh tế của Ninh Lăng chúng ta. Đồng chí Hoàng Côn làm Bí thư đảng ủy thì chính là ngọn cờ đầu. Chẳng qua tỉnh quyết định như thế nào đó là do tỉnh. Tôi thấy hai đồng chí này phù hợp điều kiện, tôi đề nghị cứ do Ban Tổ chức cán bộ báo cáo lên. Kỳ Dư Hồng mặc dù nói rất bình tĩnh nhưng lại không cho phản đối. Thư Chí Cao và Lục Kiếm Dân đều cảm nhận được ddph có chút khó chịu và tức giận. Lục Kiếm Dân không thèm nói gì, mà Thư Chí Cao lại im lặng. Chương Thiên Phóng ở bên ghi chép mà thôi. ……………. Phan Viên Triêu sa sầm mặt ra khỏi văn phòng Dương Thiên Minh. Y thật không ngờ Dương Thiên Minh lại có thái độ cứng rắn như vậy trong vị trí Thường vụ thị ủy Ninh Lăng. Dương Thiên Minh trực tiếp bác bỏ đề cử của Thị ủy Ninh Lăng, điểm danh thẳng Triệu Quốc Đống. Phan Viên Triêu nghĩ đến đây liền có chút tức giận, Dương Thiên Minh này quá ngông cuồng, ngay cả bổ nhiệm một Thường vụ thị ủy mà cũng can thiệp vào. Phan Viên Triêu tự nhận mình vẫn đủ tôn trọng Dương Thiên Minh, ở hầu hết các công việc thì vẫn phối hợp tốt. Bây giờ trước khi y lui về sau thì đề cử một Thường vụ thị ủy cũng không có gì quá đáng mà, sao Dương Thiên Minh lại dám ngang nhiên phản đối như vậy? Nghĩ vậy, Phan Viên Triêu quyết định cứ dựa theo phương án đã thống nhất mà báo cáo lên Bí thư tỉnh ủy Quý Thành Công. Mặc dù Quý Thành Công không chuyên môn hỏi về nội dung phương án lần này, nhưng cũng từng hỏi đến vài Thị xã, chẳng qua không nhắc gì tới bên Ninh Lăng. Điều này làm cho Phan Viên Triêu bình tĩnh và tự tin hơn nhiều. Dù cho sau đại hội Đảng, Quý Thành Công sẽ rời khỏi tỉnh An Nguyên nhưng tuổi của Quý Thành Công chưa đến, như vậy Quý Thành Công ủng hộ thì dù Dương Thiên Minh có phản đối cũng vô ích. Phan Viên Triêu cũng không lo nhiều cho chính mình. Sang năm y sẽ tới Đại hội đại biểu nhân dân, đây là điều được tổ chức xác định. Dương Thiên Minh có lẽ cũng rời khỏi tỉnh An Nguyên, cụ thể đi đâu không rõ. Mặc dù Phan Viên Triêu thấy Triệu Quốc Đống cũng được nhưng nếu đã đáp ứng Kỳ Dư Hồng, hơn nữa đây là người Thị ủy Ninh Lăng đề cử thì xuôi dòng đẩy thuyền đi. Phan Viên Triêu không tin một mình Dương Thiên Minh có thể lật trời. Ngay khi Phan Viên Triêu còn đang cân nhắc trình bày phương án điều chỉnh này với Quý Thành Công, Dương Thiên Minh đã nhàn nhã cầm chén trà đi vào văn phòng của Quý Thành Công. - Lão Dương, ngồi đi.