Quyển 8 - Chương 7

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Sau bữa ăn, Triệu Quốc Đống coi như hiểu được đôi chút về bộ máy Đảng ủy, chính quyền Tây Giang. Sau đó hắn liền hỏi về tình hình phát triển kinh tế của Tây Giang. Quế Toàn Hữu cũng báo cáo khá chi tiết. Thực ra Ninh Lăng cũng có vài công ty lớn, nhưng bây giờ chỉ còn Công ty rượu Ninh Lăng là còn làm ăn được, nhưng bây giờ đã bị công ty rượu Tam Nguyên và tập đoàn Hồng Mao cùng ngành ném ra xa mặc dù trước đây các bên là tương đương nhau. Đương nhiên hai công ty kia đều đang muốn niêm yết lên thị trường chứng khoán, còn công ty rượu Ninh Lăng lại chỉ nói có thể đảm bảo bữa ăn cho hai ngàn công nhân mà thôi. Còn ba công ty lớn khác của Ninh Lăng đều đang giãy dụa trong đau đớn. Nhà máy dệt Ninh Lăng trước đây là nhà máy lớn nhất Ninh Lăng, 3000 công nhân là những anh hùng nhưng bây giờ đã sớm rơi vào tầng dưới cùng của xã hội. Tòa án đã niêm phong phần lớn tài sản của nhà máy, hơn 3000 nữ công nhân anh hùng thành những anh hùng rơm rác đang vây quanh Thị ủy, Ủy ban Thị xã để kiện cáo. Mà nhà máy đồ hộp vốn có hiệu quả kinh doanh tốt nhất Ninh Lăng thì lại nợ quá nhiều đến độ sắp phá sản. Đây đang là cơn ác mộng đối với chính quyền Thị xã. Còn có một nhà máy được coi là thùng thuốc nổ của Thị xã Ninh Lăng. NNma này mặc dù không lớn chẳng qua lại có tới 500 công nhân, nhà máy nằm trong trạng thái nửa chết nửa sống, công nhân nhà máy chỉ có thể lấy được tiền sinh hoạt cơ bản, một năm có thể đi làm ba, bốn tháng, còn đâu hầu hết thời gian chỉ có thể ngừng sản xuất. Đây vốn là bốn nhà máy lớn hàng đầu của Thị xã. Nhưng theo hiệu quả kinh doanh đi xuống Thị xã liền rất thoải mái trao quyền sở hữu ba nhà máy ngoài nhà máy rượu cho Tây Giang quản lý, khiến trên lưng Tây Giang gánh vác một bao quần áo quá lớn. Công nhân của ba nhà máy đều biết Tây Giang quá nhỏ, không thể nuôi sống bọn họ nên thường xuyên tụ tập lên vây lấy chính quyền Thị xã. Tây Giang mặc dù bị áp lực trên Thị xã là phải tiếp người về, cũng thường xuyên bị đám công nhân mắng chửi nhưng coi như vẫn có thể yên tâm. Ít nhất hàng năm Thị xã đều cấp cho ba nhà máy lớn này một khoản tiền lớn. Nếu không chỉ riêng Tây Giang chịu trách nhiệm thì đã sớm làm Tây Giang phá sản. Ngoài ba nhà máy khổng lồ này ra, trong quận còn có mấy nhà máy của riêng mình. Mấy nhà máy này đều đầy bệnh tật, tất cả đều dựa vào vay vốn ngân hàng và tài chính của quận mà chống đỡ. Nghe Quế Toàn Hữu nói như vậy, Triệu Quốc Đống rất buồn bực. Nơi này có gì mà cơ sở tốt, đây là trát vàng lên mặt mà thôi. - Anh sang Tây Giang đã gần một năm, anh cảm thấy nguyên nhân khiến mấy nhà máy này kinh doanh không tốt là gì? Ý tôi là anh cảm thấy hiện trạng các nhà máy này có thể thay đổi được không. Ừ, tôi nói nếu mình làm Bí thư Quận ủy Tây Giang thì nên làm như thế nào để thay đổi hiện trạng đó?