Quyển 8 - Chương 55

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Vương Ích cũng không biết khi Kỳ Dư Hồng hỏi ý Triệu Quốc Đống về việc Lục Kiếm Dân đưa ra yêu cầu Vương Ích làm Thường vụ quận ủy, Chủ nhiệm Ủy ban kỷ luật lên làm Phó bí thư Quận ủy kiêm Chủ nhiệm Ủy ban kỷ luật thì đã bị Triệu Quốc Đống đưa ý kiến tạm thời dể đó. Lục Kiếm Dân không biết việc này nhưng Kỳ Dư Hồng gác đề nghị của Lục Kiếm Dân lại, nói phải để đợi tiến hành điều chỉnh chung về nhân sự ở Tây Giang rồi làm một thể. Lời này tuy có lý nhưng vẫn làm Lục Kiếm Dân nhạy cảm nhận ra vấn đề. Hình ảnh của Triệu Quốc Đống trong mắt Vương Ích trở nên mơ hồ. Ngô Ứng Cương đã có dấu hiệu dựa vào, Tiếu Triêu Quý cũng vậy. Hai người này bên Ủy ban kỷ luật không nắm được mấy tin tức có giá trị. Nhưng Vương Lệ Mai cùng Mạc Vinh liên tục xuất hiện bên cạnh Triệu Quốc Đống làm Vương Ích có chút lo lắng. Vương Ích không tin Triệu Quốc Đống là kẻ thấy phụ nữ đẹp là muốn ôm lấy ngay. Mặc dù trước khi Triệu Quốc Đống đến thì hắn đã nghe Triệu Quốc Đống có quan hệ mờ ám với Phó Trưởng phòng Thông tin ở Hoa Lâm, chẳng qua đó chỉ là lời đồn. Hơn nữa chỉ cần không dính tới tham ô thì Vương Ích sẽ không hứng thú xen vào cuộc sống riêng của lãnh đạo. Nhưng Mạc Vinh cùng Vương Lệ Mai thì khác. Mạc Vinh là thân tín của Trương Thiệu Văn, Vương Ích nghi ngờ có phải chuyện Tiền Trì Quốc cùng Đinh Cao Thọ tham ô là do Mạc Vinh dẫn mối hay không. Từ trình độ nào dó thì tầm quan trọng của Mạc Vinh còn hơn xa mấy người Lý Hiểu Bình. Còn Vương Lệ Mai là ai? Tình nhân của Trương Thiệu Văn, một kẻ dựa vào thể xác mà lên chức. Chẳng lẽ Triệu Quốc Đống có ý với ả này. Vương Ích có chút tức giận, dù Triệu Quốc Đống có sở thích này nhưng chẳng lẽ Tây Giang không có ả phụ nữ nào khác sao? Vương Ích thậm chí còn thầm thám thính thái độ của Quế Toàn Hữu và Lạc Dục Thành. Quế Toàn Hữu im lặng không nói, Lạc Dục Thành thì không rõ ràng làm y có chút buồn bực. Y không biết hai người này không rõ hay cố ý tránh né, hay là cảm thấy không có vấn đề gì. Điều này càng làm Vương Ích thêm lo, đây không phải dấu hiệu tốt. Bây giờ Lục Kiếm Dân nhắc như vậy, y phát hiện Triệu Quốc Đống đã nghi ngờ mình. Bởi vì mình làm trái ý nên Triệu Quốc Đống thấy mình không tôn trọng Bí thư Quận ủy sao? Vậy đây là Triệu Quốc Đống không nói đến chế độ tập trung dân chủ của Đảng. Vương Ích có chút tức giận mà nghĩ. Lạc Dục Thành ngồi bên Vương Ích lại không lo lắng nhiều, tâm trạng của y khá tốt. Cả Triệu Quốc Đống và Lam Quang đều hài lòng với công việc của y. Nhất là Triệu Quốc Đống, đề cử của y đều được Triệu Quốc Đống chấp nhận, Lê Túc đã thuận lợi tới Công an quận làm chính ủy. Một Bí thư đảng ủy Chính pháp làm như thế nào thể hiện uy tín của mình, đó là có thể nói chuyện được trước mặt Bí thư Quận ủy, đề cử cán bộ được Quận ủy đồng ý, như vậy uy tín sẽ được thành lập. Lạc Dục Thành cũng mơ hồ cảm nhận ra Vương Ích và Triệu Quốc Đống không hòa hợp. Y cũng thấy Vương Ích đã sai lầm. Anh đầu tiên là Thường vụ quận ủy sau đó mới là Chủ nhiệm Ủy ban kỷ luật. Hệ thống Ủy ban kỷ luật mặc dù có chút độc lập nhưng vẫn dưới sự lãnh đạo của Đảng, cũng không phải nằm ngoài sự lãnh đạo của Đảng. Ở điểm này Lạc Dục Thành thấy Vương Ích đã quên, điều này không một Bí thư Quận ủy nào có thể tha thứ. Chuyện gì anh cũng báo cáo với Ủy ban kỷ luật Thị ủy trước rồi mới báo cáo với Quận ủy, anh làm sao khiến Bí thư Quận ủy hài lòng với mình. Lạc Dục Thành nghĩ mình là Triệu Quốc Đống thì cũng không thể tha thứ. Triệu Quốc Đống có thể ngồi lên vị trí này thì trí tuệ chính trị không có gì phải nói. Vương Ích nếu hy vọng Triệu Quốc Đống là một Bí thư Quận ủy bình thường mà đối xử thì sẽ phải trả giá đắt. Hội nghị cuối cùng đã kết thúc, đoàn người tản mát rời đi. Mặc dù có cảnh sát giao thông mở đường nhưng dòng xe khổng lồ như vậy cũng mất hơn mười phút mới tan hết. Các huyện hầu như đi bằng xe 16 chỗ, chẳng qua lúc này lại có vẻ không tiện. Có cán bộ muốn ăn cơm mới về, có cán bộ muốn ở lại Thị xã một chút, có người muốn về. Triệu Quốc Đống nhận được điện của Đường Diệu Văn thì hắn vừa từ chối yêu cầu của Vưu Liên Hương là đến tiếp Chánh thanh tra Lâu của thanh tra tỉnh. Cũng may Triệu Quốc Đống là Thường vụ thị ủy nên mấy việc này không bị bắt buộc, đi cũng được, không đi không ép. Đường Diệu Văn gọi tới nói với giọng rất thân thiết, chỉ nói là cấp dưới Hoa Lâm muốn lão lãnh đạo mời cơm. Triệu Quốc Đống nghe vậy liền lập tức đồng ý. Triệu Quốc Đống đến nơi thì đám người Đường Diệu Văn vừa vặn đến. Bộ máy lãnh đạo Hoa Lâm gần như là chia thành hai nhóm. Hoàng Côn mang theo Lỗ Đạt, Bàng Quân, Miêu Nguyệt Hoa, Địch Hóa Dũng, Hà Lương Tài, Vương Nhị Khải, Hạ Thành Tài rời đi, nghe nói là gặp Phó trưởng ban thư ký Thị ủy. Đường Diệu Văn cũng không muốn đi theo trợ uy cho Hoàng Côn, vì thế y nói với mấy người có quan hệ tốt gọi điện mời Triệu Quốc Đống. Đám người Vi Biểu, Giản Hồng cùng với Tân Tồn Hoán cùng Hoắc Vân Đạt đồng ý ngay. Đồng thời còn kéo theo Trần Lôi, Hứa Bình, La Băng cùng Thôi Thiên Cầm, Mễ Phong Hằng. Nhìn thấy đám người chờ mình ở cửa, Triệu Quốc Đống vội vàng xua tay nói: