Quyển 8 - Chương 64

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Sau bữa tiệc Giản Hồng cảm ơn lãnh đạo kết thúc, Bành Trường Quý lặng lẽ lái xe đi một vòng đón Trình Nhược Lâm đã sớm về. Sau đó khi nhận được điện của Triệu Quốc Đống liền lặng lẽ đến đón hắn. Điều hòa trong xe rất ấm, nương theo hơi rượu, Triệu Quốc Đống dựa đầu vào bờ vai mềm mại của Trình Nhược Lâm. Bữa tiệc cảm ơn của Giản Hồng mời không nhiều người. Ngoài Vưu Liên Hương, Triệu Quốc Đống thì chỉ có La Băng, Trình Nhược Lâm, ngoài ra còn có Lục Nhị đi theo Vưu Liên Hương. Bởi vì phạm vi nhỏ cho nên không có gì e ngại. Triệu Quốc Đống là nam duy nhất nên là đối tượng trọng điểm bị mời rượu. Lần này Vưu Liên Hương uống lửa lít rượu trắng, sau đó lại đổi sang rượu vang. Lục Nhị cũng không đơn giản. Uống vài chén rượu trắng vẫn được, đến khi bị mời mấy chén rượu vang mới không tìm được trời đất. Ở đó chắc có mỗi Trình Nhược Lâm uống kém, nhưng ở bữa tiệc vẫn phải uống vài chén. Trình Nhược Lâm mặt đỏ như hoa đào, cô gần như cắn răng vào môi vì tay Triệu Quốc Đống đã lặng lẽ từ bên dưới váy tiến vào, đẩy lớp quần lót ra. Trình Nhược Lâm không thể không kéo áo khoác của mình lại để che đi bàn tay ma quái của hắn. Bàn tay kia đưa lên trên bụng, sau đó nghịch mấy sợi lông, khi thì đưa ra sau nghịch bờ mông của cô. Bàn tay nóng bỏng không ngừng vân vê theo tiết tấu. Trình Nhược Lâm chỉ thấy cả người mình mềm nhũn lại, cô không thể không cố kìm hơi thở vì sợ Bành Trường Quý đằng trước thấy sự khác lạ. Cuối cùng đã đến nơi, vừa tiến vào cửa, Trình Nhược Lâm không nhịn được rên lên một tiếng, chiếc áo khoác đã rơi xuống. Điều hòa bật lên khiến không khí ấm hẳn. Bàn tay Triệu Quốc Đống tham lam không ngừng vuốt ve Trình Nhược Lâm, mắt Trình Nhược Lâm đỏ bừng đầy tình cảm, hai má đỏ lên không biết vì rượu hay là tình dục. Triệu Quốc Đống thấy vậy chỉ muốn nuốt người phụ nữ trước mắt. Một tay ôm chặt lấy cô vào lòng, mạnh mẽ hôn lên môi cô, lưỡi nhanh chóng mở hàm răng và tiến vào sâu. Nụ hôn sâu và nồng nhiệt làm Trình Nhược Lâm bị mất lý trí. Đến khi Triệu Quốc Đống cởi áo lót của cô ra, một cơn gió lạnh ùa đến làm cô tỉnh táo lại một chút. Chẳng qua Triệu Quốc Đống như một đứa trẻ tham ăn không ngừng liếm mút hai điểm đỏ bừng của cô, làm cô không nhịn được vùi người vào lòng đối phương. Triệu Quốc Đống cố khống chế ngọn lửa dục của mình, nếu quá mạnh bạo với người yêu cũng không tốt, nhưng quá dịu dàng sẽ mất đi tính hấp dẫn của đàn ông. Hợp lý xâm phạm và tấn công là cách mà phụ nữ thích nhất. Đương nhiên điều kiện kiên quyết đó là hai bên có tình cảm. Khi Triệu Quốc Đống bế bổng Trình Nhược Lâm lên giường, chiếc chăn và thân hình nóng bỏng của đối phương làm Trình Nhược Lâm tỉnh táo lại một chút. Cả người cô không còn gì, cô có chút xấu hổ cuộn mình vào chăn. Nhưng ý đồ của cô đã bị Triệu Quốc Đống thô bạo ngăn cản. Cơ thể cô rất nhanh đã bị bàn tay Triệu Quốc Đống làm cho giãn ra. Ngón tay lướt qua trên cơ thể ngọc ngà, Trình Nhược Lâm chỉ thấy cả người mình run lên như chưa bao giờ có, một cảm giác không ngừng tụ tập ở nơi bí mật. Cô vô thức kẹp chân lại để ngăn nó chảy ra. Khi Trình Nhược Lâm không nhịn được rên lên, Triệu Quốc Đống lúc này mới thoải mái ôm cô đặt xuống dưới người và mạnh mẽ xông lên. Bao e lệ và áp lực của cô lập tức bay biến. Trình Nhược Lâm lúc này như con chim nhỏ chỉ muốn hát lên. Trong mê say tỉnh lại, Trình Nhược Lâm đúng là rất xấu hổ. Lúc trước cô không nhịn được mà không ngừng run lên, bây giờ nghĩ lại làm cô không ngờ nó lại phát ra trong miệng mình. Nằm trong lòng Triệu Quốc Đống, Trình Nhược Lâm úp mặt mình vào ngực đối phương, cảm nhận tiếng tim của đối phương đang đạp mạnh. Triệu Quốc Đống cũng đang thưởng thức sự thoải mái sau cơn ân ái. Cơ thể Trình Nhược Lâm rất mềm mại, đặt vào thấy rất mát. Mặc dù không đầy đặn như Từ Xuân Nhạn, không khỏe đẹp rắn chắc như Cù Vận Bạch nhưng lại hơn ở chỗ dịu dàng làm hắn không muốn bỏ tay. Khi ngực bị tay đối phương đặt vào, Trình Nhược Lâm liền liếc yêu hắn, sau đó chui mình vào trong chăn. Triệu Quốc Đống cũng không chịu bỏ qua mà đưa tay vào trong đó. - Được rồi Quốc Đống, người ta không chịu được nữa đâu. Anh chính là một con trâu không biết mệt.