Quyển 8 - Chương 71

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Triệu Quốc Đống chuyển từ Tập đoàn Thiên Phu sang Tây Giang. Triệu Quốc Đống vẫn cân nhắc quy hoạch phát triển của Tây Giang. Nói thật đến bao giờ Tây Giang vẫn không có quy hoạch xây dựng thành thị ra hồn, mà Ủy ban Xây dựng Thị xã lại làm Triệu Quốc Đống thấy là kẻ mộng du. Dân cư thành thị đã đạt trên 200 ngàn nhưng vẫn không có quy hoạch rõ ràng. Ninh Lăng lên cấp đã được hai năm, thành thị lấy Ô Giang và Thúy Hà chia thành Quận Tây Giang cùng Quận Đông Giang cùng với Khu Khai Phát. Nhưng thành thị chủ yếu là ở Tây Giang. Mặc dù quy hoạch muốn tôn lên địa vị của Khu Khai Phát, nhất là trọng điểm quy hoạch khu đất trung tâm giữa Thúy Hà à Ô Giang nhưng thiếu tính thực tế. Nhất là tài chính Ninh Lăng bây giờ không đủ để xây dựng toàn bộ. Khu Khai Phát cần phát triển, Tây Giang cũng cần phát triển, làm như thế nào hai bên bổ trợ lẫn nhau là vấn đề rất khó khăn, hơn nữa chính là thử thách với hắn. Triệu Quốc Đống không biết lúc trước Kỳ Dư Hồng cho mình kiêm hai chức có phải là vì cân bằng, giảm tính cạnh tranh không. Sau khi xác định Khu Khai Phát đi theo hướng thành trụ sở cung cấp thiết bị ngành điện, Tây Giang nên xây dựng như thế nào cũng là điều làm Triệu Quốc Đống phải suy nghĩ. Vì thế hắn đã bàn bạc nhiều lần với người trong quận, cũng đưa ra không ít ý tưởng và mục đích nhưng Triệu Quốc Đống cảm thấy vẫn chưa tìm điểm mấu chốt nhất. Các công ty hiện có là gánh nặng lớn đối với quận, mà anh muốn tìm điểm tăng trưởng mới lại không có đầu mối. Đây là cảm giác của Triệu Quốc Đống đối với Tây Giang bây giờ. Đột phá nói thì dễ nhưng đột phá từ đâu lại khác. Triệu Quốc Đống cẩn thận phân tích qua mấy nơi phát triển của tỉnh An Nguyên như Miên Châu, Kiến Dương, Tân Châu, Lam Sơn. Miên Châu cùng Kiến Dương có là trụ sở sản xuất công nghiệp từ trước của tỉnh. Miên Châu bây giờ lợi dụng ưu thế hiện có mà ứng dụng khoa học kỹ thuật, vì thế bọn họ có ưu thế rõ ràng trong chế tạo máy móc, động cơ, điện tử. Mà Kiến Dương chính là trụ sở chế tạo thiết bị cơ giới khổng lồ, máy móc lớn, đây là nơi nổi tiếng trong cả nước trong làm việc này. Tân Châu cùng Lam Sơn khác hai nơi kia. Hai nơi này đều có ưu thế giao thông, một bên có Cảng Tân Châu, một bên có cảng Lam Sơn, đều có thể cho phép tàu trên ngàn tấn qua lại, hơn nữa Tân Châu còn có đường sắt An Quế, Lam Sơn có đường sắt An Côn, đều rất quan trọng. Bởi vì có vị trí địa lý và hệ thống giao thông thuận tiện nên dễ phát triển. Trước đây cả Tân Châu cùng Lam Sơn đều có trụ cột nhất định về sản xuất công nghiệp nhẹ. Bọn họ đều có các công ty trụ cột nổi tiếng, đồng thời Thị ủy không ngừng tiến hành điều chỉnh khiến hai nơi này phát triển khá nhanh. Triệu Quốc Đống so sánh thì nếu nói Ninh Lăng muốn so sánh với mấy nơi kia thì không thể. Miên Châu cùng Kiến Dương sớm dựa vào đầu tư của quốc gia mà xác định địa vị thành phố công nghiệp. Mà Tân Châu cùng Lam Sơn mặc dù có ưu thế nhưng có những điều kiện thì Ninh Lăng khá giống hai nơi này. Ví dụ cảng thì năng lực vận chuyển của Ninh Lăng còn hơn hai nơi kia. Ví dụ như hệ thống giao thông thì Ninh Lăng mặc dù không có đường sắt, nhưng Đường sắt Tây Liễu một khi xây dựng xong thì Ninh Lăng sẽ có đường sắt. Mà quốc lộ 915 chạy xuyên qua Ninh Lăng cũng là một lợi thế. Hơn nữa Ninh Lăng nằm ở vị trí rất quan trọng của An Đông, tài nguyên lao động và tài nguyên đất phong phú. Nếu như có thể tranh thủ hạng mục trụ sở thiết bị điện vào tay thì Ninh Lăng hoàn toàn có đủ tiềm lực phát triển. Nhưng điều kiện chính là cần một số công ty sản xuất thiết bị ngành điện đầu tư vào Ninh Lăng. Nói tóm lại trụ sở này phải đặt ở Ninh Lăng, nếu không tất cả là vô ích. ………… Má Giản Hồng hơi đỏ lên. Mặc dù cô uống được không ít nhưng uống vào vẫn làm cô nóng lên. Hoắc Vân Đạt mời khách, theo lý thì không mời đến cô, nhưng Hoắc Vân Đạt vẫn mời khiến cô thấy có chút đắc ý. Ví dụ như Hoắc Vân Đạt nói đều từ Hoa Lâm ra, mặc dù Hoắc Vân Đạt không thể thành Thường vụ quận ủy Tây Giang. Chẳng qua dù không được làm Thường vụ quận ủy thì Hoắc Vân Đạt có vẻ vẫn vui mừng. - Bí thư Triệu, nói thật tôi cũng không hề nghĩ thường vụ hay không thường vụ, tôi chỉ hy vọng có không gian phát huy năng lực của mình. Dù làm mệt một chút nhưng chỉ cần có việc làm là đủ rồi.