Quyển 8 - Chương 76

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
- Cần đánh chính là mày. Thằng sau lưng rít lên nói. - Thằng chó chết, phải cho nó biết cái giá khi chơi gái của kẻ khác. Hai thằng cầm chai rượu nghe thấy tên này nói thế liền vung chai lên. Triệu Quốc Đống đã đoán ra đám người này bị người sai mà tới. Chẳng qua hắn vừa đến Bắc Kinh thì sao lại gặp phải chuyện này cơ chứ? Nghe giọng đối phương lại không giống người Bắc Kinh, vậy sao nói hắn chơi phụ nữ của người khác? Triệu Quốc Đống vội vàng ấn chân xuống trúng chân tên sau lưng, hắn giẫm mạnh, đối phương không đề phòng nên đau đến độ kêu lên thảm thiết. Nhân lúc tay đối phương hơi lỏng, Triệu Quốc Đống linh hoạt xoay người, khuỷu tay đánh mạnh vào mặt đối phương, làm miệng đối phương chảy máu. Đối phương chưa kịp phản ứng, Triệu Quốc Đống đã vung chân đá vào bụng đối phương làm y phải ôm bụng lảo đảo lui ra sau. Hai tên tóc dài kia cũng bị biến hóa đột ngột làm ngẩn ra, nhưng nhanh chóng nổi giận lao tới. Một tên thậm chí còn lấy rút dao trong người ra chém tới. Khấu Linh sợ hãi kêu lên, cô lấy tay che mắt. cả quán rượu trở nên hỗn loạn, những người khách khác vội vàng tránh ra, có người gọi điện báo cảnh sát, có người vội vàng chạy ra, có người thậm chí còn to gan đứng lên gào thét cổ vũ. Triệu Quốc Đống không dám ham chiến. Nếu cảnh sát Bắc Kinh tham gia thì hắn sẽ xấu mặt, về nhất định sẽ bị đồn đãi. Triệu Quốc Đống nghiêng người tránh cú đâm rồi vung tay đánh vào tay đối phương, con dao bay ra, sau đó hắn thừa thế nhảy lên vung chân đá vào bụng đối phương. Tên còn lại túm hụt thì mặt đã tối sầm lại. Lúc này có vài người đàn ông đang xông về phía này. Triệu Quốc Đống chính là chờ phút này. Hắn biết đối phương nhất định có người ngoài cửa, một mình hắn xông ra thì không sao, cũng lắm chỉ bị thương ngoài da mà thôi. Nhưng còn Khấu Linh thì làm như thế nào? Mặc dù Triệu Quốc Đống có thể mơ hồ biết việc này có liên quan tới Khấu Linh, nhưng cũng khó nói đối phương có thẹn quá hóa giận mà trút lên người Khấu Linh hay không? Hơn nữa đám người này vừa nhìn là biết được thuê, có thể tuân thủ quy định hay không cũng khó nói. Thấy có vài người lao vào, Triệu Quốc Đống thực ra lại bình tĩnh. Hắn nhân lúc đối phương từ ngoài xông vào chưa quen với ánh sáng lờ mờ của quán, Triệu Quốc Đống kéo Khấu Linh chạy dọc theo sân khấu của quán mà chạy ra. Đợi đến khi mấy tên đàn ông phát hiện ra thì Triệu Quốc Đống đã lao tới cửa. Hắn vung tay trái tới trước đẩy một tên đầu bóng lưỡng ra ngoài hơn mét. Triệu Quốc Đống đẩy cửa ra rồi kéo Khấu Linh chạy như điên. Lúc này tiếng còi xe cảnh sát cũng vang lên. Hiệu suất làm việc của cảnh sát Bắc Kinh đúng là nhanh. Mấy tên kia có lẽ cũng nhận ra điểm này nên đuổi theo một hai trăm mét rồi giảm tốc độ. Nhưng Triệu Quốc Đống không dám chậm mà kéo Khấu Linh chạy thật nhanh, đến khi Khấu Linh kêu lên ngồi xổm xuống mới thôi. - Sao thế?