Quyển 9 - Chương 37

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Triệu Quốc Đống vừa vào cửa thì đã thấy tiếng ồn ào đập vào mặt, tiếng nhạc chói tai làm hắn không quá thích ứng. Trong sàn nhảy các đôi nam nữ như quái thú, như điên rại nhảy theo điệu nhạc, các DJ không ngừng đẩy âm nhạc lên thật cao. Phần thứ chín của bài Hà Đông – Không muốn nói lời tạm biệt không ngừng quanh quẩn khắp sàn nhảy. Một cảm giác từ lâu ập tới làm Triệu Quốc Đống phải suy nghĩ. Hắn nhớ bài hát Hà Đông này là thứ mà Đức Sơn thích nhất, âm thanh với những tiết tấu đầy mê hoặc, mà sản nhảy cũng phát ra những điệu nhạc làm các đôi nam nữ thanh niên điên cuồng. Triệu Quốc Đống cố gắng làm mắt mình quen với hoàn cảnh và tìm anh. Đây là một trong ba sàn nhảy lớn nhất Thành phố An Đô – Sàn nhảy Thiên Bách Độ. Chẳng qua nơi này cũng nổi tiếng là nơi rất nguy hiểm của Thành phố An Đô. Đám nam nữ bị rượu bia làm mờ đi lý trí có thể xung đột với nhau ở đây. Gần như hàng năm ở đây đều xảy ra vài vụ án mạng, Thiên Bách Độ cứ đóng rồi lại mở, mở rồi lại đóng, không ngừng chỉnh đốn, không ngừng có vụ việc xảy ra. Tiếng mắng chửi thô lỗ, tiếng gào thét, tiếng kêu đầy phóng đãng hợp thành một bản nhạc quái dị trong đêm. Triệu Quốc Đống không biết đám Cổ Tiểu Âu sao lại tới đây. Khi gọi tới cho Cổ Tiểu Âu, Triệu Quốc Đống chỉ thấy tiếng ồn ào. Triệu Quốc Đống cuối cùng đã tìm được mục tiêu, nó quá bắt mắt vì có ba cô gái đầy quyến rũ ngồi đó. Mặc dù các cô không nói nhưng Triệu Quốc Đống vẫn có thể dễ dàng phát hiện ra các cô. Khi Cổ Tiểu Âu hưng phấn ôm vai Triệu Quốc Đống, hắn liền cảm nhận được hôm nay có phiền phức. Vô số ánh mắt căm thù nhìn chằm chằm vào hắn. Đám thanh niên 17 đến 20 tuổi ngồi quanh quẩn mấy bàn bên cạnh rất tự nhiên nhìn chằm chằm vào ba cô gái hơn bọn họ hai ba tuổi. Ba cô uống hết cả chai rượu vang, còn có nhiều chai bia nằm bên dưới. Hai thằng thanh niên đang không ngừng mời rượu mấy cô. Nhưng Kiều San ngồi ở giữa lại kiêu ngạo như công chúa, không thèm để ý tới, cứ giơ chén của mình lên uống. Hai tên này có chút buồn bực, có lẽ thấy Triệu Quốc Đống tới nên mới hậm hực cầm chai rời đi. Cũng may tình hình không quá xấu như mình nghĩ, ít nhất còn trong phạm vi khống chế. Triệu Quốc Đống thở phào nhẹ nhõm, hắn không quá quen với hoàn cảnh này. Theo hắn thấy nơi này nên là dành cho đám thanh niên dưới 25 tuổi, hắn sao có thể quen với nơi này. Triệu Quốc Đống rất nhanh biết rõ tại sao mấy người tới đây. Hôm nay là sinh nhật của Kiều San, Cổ Tiểu Âu và Đồng Úc chúc mừng cô nên mới chọn nơi này. Sự náo nhiệt của Thiên Bách Độ làm cho con người ta dễ thả lỏng. Ba cô gái tuyệt đẹp đấu rượu ở đây khó tránh khỏi bị đám nam giới thiếu bạn gái nhìn chằm chằm. Không ngừng có người đến mời rượu, mời nhảy, gần như các cô không thể né tránh nên mới có nhiều vỏ chai dưới chân như vậy. Triệu Quốc Đống cầm chai bia lên uống một ngụm. Hắn đã đuổi được hai thằng đi, chai bia trên bàn nhanh chóng rơi vào bụng hắn. Mà ba cô Cổ Tiểu Âu đang không ngừng cười nói, trêu chọc hắn, nơi này rất nguy hiểm. Nhiệt độ xung quanh đang không ngừng tăng lên, các ánh mắt căm thù nhìn hắn. Nhất là khi Cổ Tiểu Âu thân thiết ôm vai hắn, thậm chí còn cạ cạ cặp vú to vào tay hắn, Triệu Quốc Đống thậm chí có thể cảm nhận ra không khí đang khẩn trương. Nhìn ánh mắt tóe lửa của đám thanh niên, có hai thằng đang đi về phía cửa. Triệu Quốc Đống biết hôm nay muốn bình yên ra khỏi sàn nhảy cũng khá phí công. Hắn đã qua thời kỳ dùng nắm tay mà giải quyết mâu thuẫn, đã đến lúc dùng đầu óc. - Sếp Quảng, tối như vậy rồi không làm phiền chứ? Tiếng ồn ào của điện thoại làm Quảng Minh rất buồn bực. Đối phương có vẻ rất quen với mình, giọng cũng quen nhưng trong lúc nhất thời y không nghĩ ra. - Alo, xin hỏi ai đó? Tôi không nghe rõ.