Chương 66: Lời của rượu

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Khi Khâu Nguyên Phong ngục xuống thì Triệu Quốc Đống cũng biết mình không duy trì được nữa. Hắn chỉ mơ màng nghe thấy Hùng Nhân Quý nói: - Lần này coi như trả được mối thù lần trước với lão Khâu. Lão Mã, các anh đưa lão Khâu vào phòng khách phía sau nghỉ đi. Xem ra hai người bọn họ không đi được rồi. Ha ha. Triệu Quốc Đống sau khi uống rượu có vẻ mặt khác với Khâu Nguyên Phong. Mặt Khâu Nguyên Phong đỏ bừng mà mặt Triệu Quốc Đống lại trắng đi. Hắn chỉ mơ màng ngửi thấy mùi hương thơm ngát bay vào mũi và có người đưa mình lên giường. Giày cũng có người cởi ra, Triệu Quốc Đống muốn mở mắt mà không được. Không biết ngủ bao lâu, Triệu Quốc Đống cảm thấy có người đỡ mình lên rồi một cốc nước ấm đặt trên miệng. Hắn không tự chủ uống một ngụm. Canh đậu? Triệu Quốc Đống nằm trên giường nhai nhai. Hắn mặc dù nhắm mắt nhưng vẫn cảm giác được trong phòng có người. Hắn khẽ mở mắt ra thì thấy một cặp mông tròn và đẹp hiện ngay trước mặt, hai bên cách nhau chỉ tầm mười phân. Người áo hồng kia cố gắng lật người Triệu Quốc Đống lại. Chẳng qua dù như vậy cũng không làm Khâu Nguyên Phong đang ngáy như sấm bị đánh động. Đưa tay ra là có thể chạm được. Triệu Quốc Đống chỉ thấy máu trong người dồn vào một điểm. Hắn chỉ cần đưa tay ra là lột được chiếc quần jean đáng ghét kia xuống, để cho hắn có thể chạm vào cặp mông kia. Chẳng qua đây chỉ là suy nghĩ mà thôi. Đầu tiên không nói Khâu Nguyên Phong ở trong phòng, dù Khâu Nguyên Phong không ở đây thì hành động này cũng sẽ bị điểm 193 của luật trừng trị. Triệu Quốc Đống phát hiện lửa dục dồn lên đầu mình, có lẽ là do hắn cảm thấy người phụ nữ này dễ bị người chơi, nhưng cẩn thận nghĩ thì mình dựa vào cái gì mà nghĩ như vậy? Chẳng lẽ chỉ là lời đồn cô là tình nhân của Hùng Nhân Quý? Cho dù như vậy thì mình có thể muốn làm gì thì làm sao? Nực cười. Triệu Quốc Đống đúng là cảm thấy xấu hổ cho suy nghĩ kia của mình. Phòng trở lại yên tĩnh, Triệu Quốc Đống ngủ khá ngon đến khi có người gọi hắn dậy. - Trưởng đồn Tiểu Triệu, ăn ít cháo chứ?