Quyển 9 - Chương 69

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Hành động di dời dân chúng liền được bắt đầu. Lúc trước hai người Du Trí Phú có chút không hài lòng với hành động độc đoán của Triệu Quốc Đống. Nhưng khi Lưu Vĩnh Quý nói ra lo lắng thì hai người đều sợ. Hồ chứa nước Mật Sơn chính là làm cho mấy xã, thị trấn Tây Giang sẽ biến thành đại dương. Hành động di dân kéo dài tới 4h sáng, Triệu Quốc Đống nhận được điện của Vưu Liên Hương nói một xã ở khu vực miền núi phía nam Thương Hóa đã bị nở đất, đến bây giờ đã khiến 3 người chết, 18 mất tích, có lẽ con số thương vong sẽ tăng lên. Hoàng Lăng, Thư Chí Cao cùng Chính ủy Quân khu Lý Nguyên Khánh đã suốt đêm chạy tới Thương Hóa chỉ đạo cứu người bị nạn. Nghe thấy tin này, Triệu Quốc Đống càng thêm lo về bên Thương Hóa. Bên Thương Hóa không ngờ không cảnh báo cho các xã khu vực miền núi, nếu truy cứu trách nhiệm thì có lẽ sẽ đưa ra tòa án. Dân binh, bộ đội, cảnh sát đều được động viên, cũng may tháng bốn, năm đã tiến hành huấn luyện dân binh thì Triệu Quốc Đống đã cố ý nhắc nhở tăng cường năng lực cứu nạn khi lũ lụt, vì thế hắn còn yêu cầu Ủy ban quận cấp thêm kinh phí. Mặc dù quần chúng không muốn rời đi trong đêm tối, nhưng sau khi được chính quyền giải thích về sự nguy cấp của tình hình, bọn họ đều nghe theo mà rời đi khỏi nhà. Đêm đó là đêm khó khăn nhất từ khi Triệu Quốc Đống vào chính trị. Mưa gần như không tạnh, lúc to lúc nhỏ, tình hình này là rất nguy hiểm. Nước không ngừng tăng lên, mưa rơi liên tục làm đất không thể hút nước, không ít góc tường đã bắt đầu sủi bọt, có lực tác động từ ngoài là sẽ sập nhà ngay. Cũng may việc di dời tiến hành khá thuận lợi. Đến 4h chiều hôm sau coi như hoàn thành một nửa mục tiêu di dời. Ngoài mấy xóm có địa thế cao chưa rời đi, mười mấy xóm ở khu vực trũng đã di dời xong. Cả một ngày một đêm Triệu Quốc Đống chạy quanh ba xã, thị trấn gần bờ sông Tú Hà. Di dân chủ yếu là ở Thị trưởng Bình An. Bên xã Lục Kiều, xã Liễu Trang có địa hình cao hơn chút. Triệu Quốc Đống cũng đã liên lạc với Tằng Lệnh Thuần và Hạ Đồng, yêu cầu bọn họ lập tức tổ chức 20 xe khách, xe tải tới giúp đỡ. Cũng may việc này sớm được bố trí, xe nhanh chóng đến để hoàn thành việc di dời. Bận đến 6h chiều, Triệu Quốc Đống mới có thể thở phào nhẹ nhõm. Nước sông hôm qua tăng mạnh, bây giờ biến thành tăng từ từ. - Lão Quế, tôi nhìn Du Trí Phú và Tần Hoa liền nghĩ đến anh và Vương Nhị Khải ba năm trước. Triệu Quốc Đống cầm chén trà đặc uống một ngụm cho tỉnh táo. Vương Nhị Khải làm Triệu Quốc Đống và Quế Toàn Hữu đều phải suy nghĩ. Vương Nhị Khải bây giờ ngả theo gió rất nhanh. Sau khi Hoàng Côn đến Hoa Lâm làm Bí thư huyện ủy, chỉ trong hai tháng Vương Nhị Khải đã thành tâm phúc của Hoàng Côn, thậm chí còn được Hoàng Côn tin hơn cả Trần Đại Lực. Nghe nói trước khi Kỳ Dư Hồng đi thì có lời đồn Lỗ Đạt sẽ thành Phó bí thư Đảng ủy chính pháp, Hoàng Côn muốn Vương Nhị Khải thay chức Phó bí thư Huyện ủy của Lỗ Đạt. Nếu Kỳ Dư Hồng không đi thì khả năng này là tương đối lớn. Hoàng Côn có quan hệ mật thiết với Kỳ Dư Hồng, Trần Đại Lực lúc đưa ra thảo luận trong Hội nghị thường vụ Thị ủy đã có tranh cãi, nhưng cuối cùng y đã thành thường vụ huyện ủy, Trưởng ban Tuyên giáo Hoa Lâm. Nếu như Lỗ Đạt rời khỏi Hoa Lâm, Hoàng Côn nếu như tiến cử Vương Nhị Khải với Kỳ Dư Hồng thì có lẽ sẽ thành. Quế Toàn Hữu biết Vương Nhị Khải bất mãn, oán hận với Triệu Quốc Đống chính là vì Triệu Quốc Đống đề cử mình trước. Mặc dù sau đó Vương Nhị Khải cũng được Triệu Quốc Đống bù lại, hai người đều thành cán bộ cấp phó huyện nhưng mầm mống kia đã đâm chồi từ đó khiến quan hệ ba người không còn thân thiết như trước. - Bí thư Triệu, Vương Nhị Khải nếu đi theo ngài sẽ tốt hơn.