Quyển 9 - Chương 82

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Đưa mắt nhìn đoàn người biến mất khỏi cửa khách sạn quốc tế Phỉ Thúy Bảo, Triệu Quốc Đống mới đi vào trong Mấy người Tằng Lệnh Thuần sau đó cũng xin về. Triệu Quốc Đống vốn định bảo bọn họ ở lại, nhưng mấy người nói bây giờ mới 8h, về đến Ninh Lăng mới là 12h. Triệu Quốc Đống cũng không miễn cưỡng. Hắn chỉ bảo lái xe đi cẩn thận, nhanh chậm một chút cũng không sao. Mấy người Tằng Lệnh Thuần không hỏi Triệu Quốc Đống đi đâu. Triệu Quốc Đống có nhiều quan hệ, ở An Đô càng không phải lo. Triệu Quốc Đống đợi 20 phút mới thấy Cổ Tiểu Âu từ trên taxi đi xuống và lao về phía cô. Sớm biết cô không lái xe tới thì hắn đã bắt taxi về là được. Cổ Tiểu Âu đến làm nhiều khách chú ý. Cô gái cao 1m76 đúng là hạc giữa bầy gà. Nhất là đôi chân thon dài của cô, thân hình cân đối kia nữa. Cô mặc chiếc quần bò ngố, đi đôi giày cao gót, mái tóc xõa ngang lưng, trên vai đeo chiếc ba lô nhỏ. Bộ ngực trước mặt không ngừng phập phồng theo bước chạy của cô. Dáng người Cổ Tiểu Âu đúng là các cô gái bình thường không thể so sánh. Không chỉ do cô cao, hơn nữa dòng máu của dân tộc thiểu số làm cô cũng khác người bình thường. Chân dài, mông căng, ngực nở, đây là nguyên nhân mà cô thích áo màu đen. Cổ Tiểu Âu có nói phụ nữ mặc áo màu đen càng kích thích đàn ông, càng được người mình yêu thèm muốn. Triệu Quốc Đống phát hiện mình bây giờ đúng là có chút phiền phức như đám nhà giàu ngày xưa. Bây giờ hắn ít thời gian về An Đô. May ra một tuần về lần là hai ngày ba đêm, làm như thế nào phân phối thời gian cũng mệt. Cù Vận Bạch, Từ Xuân Nhạn, bây giờ thêm Cổ Tiểu Âu, Trình Nhược Lâm cũng lên An Đô làm hắn khó phân bổ thời gian. Thứ bảy hắn thường rất bận công việc. Nó không chỉ thuần túy liên quan tới chính trị, mà còn phải ngồi xuống nói chuyện với người của Tập đoàn Thương Lãng, Tập đoàn Thiên Phu.. tìm hiểu tình hình, hoặc là muốn gặp bạn bè, thủ trưởng nào đó. Ví dụ như ngày mai hắn ăn trưa với Phó chủ tịch tỉnh Cam Bình và vợ chồng Vương Phủ Mỹ, chiều đi bơi, kéo gần tình cảm, thuận tiện cũng ngồi uống trà một chút. Trưa ngày kia hắn hẹn với Chủ nhiệm Ủy ban kế hoạch phát triển tỉnh và Chủ nhiệm Ủy ban kinh tế tỉnh. Chỉ có Nhâm Vi Phong là chưa thể xác định có tới hay không. Thường vụ tỉnh ủy, Phó chủ tịch tỉnh nên lịch khá kín, nên chiều mai mới có thể biết. Xác định xong còn cần liên lạc với Hoàng Lăng. Mặc dù Hoàng Lăng ủy quyền việc hắn đàm phán với Tập đoàn Hòa Hoàng về việc góp cổ phần vào cảng Ninh Lăng, nhưng đến cuối cùng vẫn cần Hoàng Lăng và Thư Chí Cao ra mặt. Ngoài việc này, thời gian riêng của hắn không còn nhiều. Đêm nay ở chỗ Cổ Tiểu Âu, đêm mai phải sang chỗ Từ Xuân Nhạn hoặc Cù Vận Bạch. Cũng may Trình Nhược Lâm đang ở với Ngụy Hạm nên không tiện. Nếu không hắn mà còn phải tới chỗ Trình Nhược Lâm thì đúng là không biết nên đối phó như thế nào cho đủ. Nhìn Cổ Tiểu Âu chạy, hai chiếc xe Mercedes – Benz và một xe BMW ở cửa khách sạn vô thức khởi động, từ từ chạy tới bên cạnh cô, ý đồ làm cô chú ý. Ánh mắt tham lam nhìn chằm chằm vào da thịt cô. Cặp mắt hơi sâu xuống và chiếc mũi cao thẳng, đôi môi quyến rũ kia làm cho người ta liếc nhìn một cái là biết cô là người lai. Triệu Quốc Đống thấy Triệu Quốc Đống chạy về phía mình nên không muốn lộ mặt. Nhưng thấy Cổ Tiểu Âu tìm quanh nên không đành lòng nên phải lên tiếng gọi. - Tiểu Âu, xe của em đâu?