Quyển 10 - Chương 7

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Tiễn Triệu Quốc Đống, Liêu Vĩnh Đào đúng là rất buồn bực. Liêu Vĩnh Đào nhận được lời xin gặp của Triệu Quốc Đống thì biết chuyện này không thể vòng đi. Mặc dù Ủy ban kỷ luật phá án không nói rõ nhằm vào ai nhưng mà mọi người đều biết rõ. Triệu Quốc Đống ở trường đảng biểu hiện rất thản nhiên, còn có vẻ ngồi đợi xem trò hay. Đồ Liên Cử đã báo cáo với Liêu Vĩnh Đào, Lý Đỉnh Nam nghi ngờ nhận hối lộ trong các công trình xây dựng của Ninh Lăng, bắt đầu từ ba năm trước khi Ninh Lăng lên cấp đã dính tới số tiền trên 100 ngàn, nhân viên liên quan hơn 10 người. Thoạt nhìn là vụ án khá thành công nhưng Liêu Vĩnh Đào biết đó chỉ là vấn đề bình thường mà thôi. Liêu Vĩnh Đào đã mắng Đồ Liên Cử một trận, ít nhất khi nhận định mục tiêu đã xảy ra sai lầm nghiêm trọng. Điều tra đối tượng mới được dựng làm điển hình tiên tiến mà sai lầm, điều này sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh dự của Ủy ban kỷ luật. Hơn nữa càng quan trọng chính là khiến lãnh đạo Tỉnh ủy có cái nhìn về năng lực làm việc của Ủy ban kỷ luật. Đồ Liên Cử lúc này cũng đành phải chấp nhận và hứa sẽ nghiêm khắc tiếp thu, rút kinh nghiệm. Liêu Vĩnh Đào cũng biết chuyện này cung không gây khó dễ gì được cho Đồ Liên Cử. Dù sao từ bề ngoài thì Ủy ban kỷ luật cũng không làm gì quá đáng, nhiều lắm chỉ là nơi phát ra đầu mối có vấn đề. Nhưng dù sao bây giờ cũng tra ra vấn đề thật. Một Phó chủ tịch Hội nghị Hiệp thương Chính trị Nhân dân Thị xã, mấy cán bộ cấp phó huyện và Trưởng phòng dính vào. Chẳng qua Liêu Vĩnh Đào không để ý việc này, hơn nữa lãnh đạo chủ yếu cũng không quan tâm việc này. Ấn tượng của lãnh đạo quan trọng hơn nhiều so với bản thân sự việc. Bản thân Triệu Quốc Đống không tỏ thái độ gì, cũng khá tôn trọng Liêu Vĩnh Đào. Ủy ban kỷ luật điều tra là có bằng chứng đáng tin cậy, tra không ra vấn đề coi như trả lại sự trong sạch cho anh. Từ góc độ nào đó là việc tốt, nhưng Liêu Vĩnh Đào cần báo cáo với Bí thư Ninh như thế nào? Làm thế nào hóa giải cái nhìn không đúng của Bí thư Vương, đây mới là điều quan trọng nhất. Triệu Quốc Đống ra khỏi văn phòng Liêu Vĩnh Đào cũng nhận ra điểm này. Liêu Vĩnh Đào cũng không thèm để ý đến thái độ và cái nhìn của hắn, thậm chí cũng không nói rõ ràng. Theo đối phương thì chỉ cần Bí thư Ninh không có cái nhìn với chuyện này là đủ rồi. Đây là chênh lệch, một Thường vụ tỉnh ủy, Chủ nhiệm Ủy ban kỷ luật đúng là không cần biết một Thường vụ thị ủy có cái nhìn gì với mình, Triệu Quốc Đống cũng hiểu được điều này. Nhưng hắn muốn tỏ thái độ với Liêu Vĩnh Đào, Ủy ban kỷ luật có quyền điều tra nhưng tại sao điều tra, có ảnh hưởng của bên ngoài hay không thì cần câu trả lời. Thái độ Liêu Vĩnh Đào khá bình thường, cũng giải thích qua. Triệu Quốc Đống cung biết đây là sự ủng hộ lớn nhất bằng miệng của Chủ nhiệm Ủy ban kỷ luật mà thôi. Ủy ban kỷ luật chẳng qua chỉ là cây súng bị người lợi dụng mà thôi. Đương nhiên không loại trừ khả năng cây súng cũng có ý đối với hắn. Ví dụ như phụ trách điều tra vụ án này là Phó chủ nhiệm Ủy ban kỷ luật Đồ Liên Cử từng có mâu thuẫn với Hùng Chính Lâm, đây nhất định là nguyên nhân chính khiến việc này được làm lớn. - Sao rồi?