Quyển 10 - Chương 15

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Triệu Quốc Đống trong lúc nhất thời không tìm được lý do thích hợp để an ủi mình. Văn bản của Ban Tổ chức cán bộ Tỉnh ủy mai sẽ được gửi tới, đợt tập huấn này sẽ có nhiều người điều chỉnh. Mà mai cũng là đợt tập huấn kết thúc. Sáng mai Phó bí thư Tỉnh ủy Yến Nhiên Thiên sẽ tham gia lễ tốt nghiệp, chiều hắn về Ninh Lăng bàn giao công việc rồi tới Hoài Khánh báo danh. Phó thị trưởng thường trực, nghe êm tai nhưng tâm trạng Triệu Quốc Đống lại không tốt lên được. Hắn công tác ở Ninh Lăng hơn ba năm nên về sơ bộ đã hình thành mạng lưới của mình, đây là do hắn kết hợp những người cùng chí hướng lại với nhau, ít nhất có thể là đồng nghiệp ủng hộ lẫn nhau. Dù hắn đến Thông Thành thì cũng còn được Tương Uẩn Hoa ủng hộ, có chỗ dựa như vậy thì cũng dễ hơn là Hoài Khánh mà. Bí thư Thị ủy, Thị trưởng Hoài Khánh thì Triệu Quốc Đống không có ấn tượng và qua lại nào. Nói chính xác là người qua đường, hắn bây giờ đến làm Phó thị trưởng thường trực, nói cách khác phải bắt đầu công việc như khi mới tới Hoa Lâm, thậm chí còn có hoàn cảnh xấu hơn ở Hoa Lâm. Dù sao lúc ấy hắn chỉ là Phó chủ tịch huyện kiêm nhiệm. Nhưng bây giờ hắn lấy chức Phó thị trưởng thường trực mà bao người nhìn chằm chằm, kiểu gì cũng có kẻ thù địch. Lúc ở Hoa Lâm còn được Bí thư huyện ủy La Đại Hải toàn lực ủng hộ, vậy Hoài Khánh thì sao? Trần Anh Lộc cùng Hà Chiếu Thành chưa từ có quan hệ, là người như thế nào, tác phong làm việc ra sao, lối suy nghĩ và quan điểm thế nào thì hắn không biết. Quan hệ của hai vị này ra sao? Tất cả đều phải bắt đầu lại, như vậy hai ba năm tới hắn đừng mong được an nhàn. Nghĩ như vậy Triệu Quốc Đống không khỏi có chút buồn bực. Bắt đầu từ đầu, nói thì dễ nhưng không phải ai cũng may gặp chuyện này liên tục như hắn. Hắn lúc ở Hoa Lâm còn được Sở Giao thông ủng hộ nên kéo về không ít hạng mục và chính sách, qua đó thu phục được lòng người. Sau đó lợi dụng La Đại Hải ủng hộ mà dần đứng vững ở Hoa Lâm. Mà sau khi làm Thường vụ thị ủy, Triệu Quốc Đống cũng dần ý thức càng lên cao thì nước càng sâu, muốn thực hiện ý đồ của mình càng khó, nỗ lực càng nhiều, thậm chí còn phải giao dịch càng nhiều. Điều này có nghĩa anh sẽ bị mạng lưới quan hệ đủ các mặt trói buộc, anh không thể không cân nhắc vì mỗi một việc, nếu không sức phản đòn là rất mạnh. Nhưng khi anh hoàn toàn quen với trói buộc thi anh lại là kẻ quan liêu, anh không thể làm việc mình muốn. Làm như thế nào để lợi dụng sự trói buộc đó mà kiên trì làm việc mình cần làm, phải hóa giải sức cản, thậm chí biến sự trói buộc thành công cụ của mình, điểm này có lẽ chính là trách nhiệm. Trách nhiệm, ha ha, chẳng lẽ hắn trời sinh đã phải gánh trách nhiệm? Triệu Quốc Đống chỉ có thể tìm lý do này mà an ủi mình. Có lẽ đây là lãnh đạo coi trọng hắn nên mới để hắn lao động nhiều. Bên phía Ninh Lăng thì theo sự điều chỉnh của Triệu Quốc Đống cũng làm vài người đồng chí. Chương Thiên Phóng thành Phó thị trưởng thường trực, Vưu Liên Hương lầm Trưởng ban tổ chức cán bộ, Tiêu Phượng Minh làm Thường vụ thị ủy, Trưởng ban thư ký. Số thường vụ của Thị ủy Ninh Lăng chỉ có một năm là 12, bây giờ lại rút về còn 11 người. - Thị trưởng Chương, Trưởng ban Vưu, hai người đá tôi đi như vậy chẳng lẽ không áy náy gì sao?