Quyển 10 - Chương 27

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
- Vấn đề hôn nhân đúng là rất quan trọng. Toàn Hữu, tôi sẽ nhanh kết hôn thôi, nếu không có vấn đề gì thì năm nay. Triệu Quốc Đống rất bình tĩnh nói. Quế Toàn Hữu có chút giật mình. Theo y biết thì Triệu Quốc Đống hình như không có bạn khác phái có quan hệ mật thiết, ít nhất theo y thấy không có. Dù là cô gái làm ở Ban Tuyên giáo An Đô kia hình như cũng có điểm cách xa với Triệu Quốc Đống. Nhưng trong thời gian ngắn mà Triệu Quốc Đống đã xác định được đối tượng kết hôn thì làm Quế Toàn Hữu không khỏi có chút khó hiểu. Triệu Quốc Đống trông rất bình tĩnh, tất nhiên không vui vì cảm giác hạnh phúc, nhưng cũng không có vẻ bất đắc dĩ. Triệu Quốc Đống sau khi biết mình sẽ tới Hoài Khánh làm Phó thị trưởng thường trực, Thái Chánh Dương và Liễu Đạo Nguyên cũng gọi tới nói chuyện với hắn về vấn đề hôn nhân, nói cách khác chuyện này không thể kéo dài nữa, phải nhanh chóng giải quyết. Nhất là khi bọn họ biết hắn có quan hệ với Thương Lãng cùng Thiên Phu thì việc kia càng gấp hơn. Lưu gia tuy đã suy yếu nhưng cũng là gia tộc lớn, trải rộng chính trị và thương mại. Nếu Triệu Quốc Đống kết hôn với người Lưu gia thì sẽ hóa giải sự chú ý đến tài sản lớn của Triệu gia, đồng thời hai nhà cùng hưởng tài nguyên, cũng có lợi cho Triệu gia tránh được nguy hiểm không cần thiết trong việc kinh doanh, có lợi cho sự phát triển của Triệu gia trong thương trường. Triệu Quốc Đống trước khi tới Hoài Khánh thì đã lên Bắc Kinh một chuyến, cũng đã gặp mặt Lưu Nhược Đồng, đồng thời cũng chính thức gặp hai anh em Lưu Thác cùng Lưu Nham. Thái Chánh Dương lấy thân phận làm anh của Triệu Quốc Đống mà gặp trao đổi với Lưu Thác, hai bên đều có ý xúc tiến hôn nhân của Triệu Quốc Đống và Lưu Nhược Đồng, xác định chọn cuối năm có thời gian thích hợp sẽ đính hôn, sang năm sẽ kết hôn. Triệu Quốc Đống và Lưu Nhược Đồng coi như bình tĩnh chấp nhận sự thật này. Dù từ phương diện nào hai người cũng cần cuộc hôn nhân này, nó cũng là cách giải thoát cho hai người. Ít nhất không còn phải gặp ánh mắt khó hiểu và áp lực của tổ chức, lãnh đạo, đồng nghiệp. Triệu Quốc Đống cười cười một tiếng rồi nói tiếp: