Quyển 10 - Chương 43

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Sau một phen trao đổi, thái độ của cảnh sát An Đô khá cứng rắn, yêu cầu bọn họ muốn dẫn người, bắt xe thì cần tuân theo trình tự, chỉ bằng tờ giấy mà mang người là vi phạm quy định, không cho phép đám người Đằng Hoa Minh đưa xe về. Hơn nữa bên An Đô còn uy hiếp sẽ phản ánh vấn đề với Sở công an. Không thể nghi ngờ tê giám đốc Tương – Tương Trung Hoa này cũng có chút lai lịch và quan hệ ở Thành phố An Đô. Cảnh sát An Đô chặn nhanh như vậy, lại là người của Cục công an thành phố thì nhất định được báo trước. Đằng Hoa Minh cũng cảm thấy việc này khó giải quyết, đối phương cũng là người trong ngành, mình lấy lý do Tương Trung Hoa là tình nghi lừa đảo mà lập án là hơi gượng ép. Nếu chưa điều tra mà trực tiếp bắt người sẽ mang tới ảnh hưởng trái, nếu làm lớn chuyện thì sẽ có di chứng phía sau. Vì thế Đằng Hoa Minh mới không thể mạo hiểm làm như vậy. Thấy mấy nhân viên nhìn mình, Đằng Hoa Minh cũng biết bây giờ rất khó xử. Lần này mà không làm được sẽ khiến tinh thần của mọi người xuống thấp, hơn nữa y và anh em mất gần nửa tháng mới tìm được tung tích của Tương Trung Hoa, đưa về cũng có thể ảnh hưởng tới đám người vây tiền khác, cho nên nhất định phải bắt. Khi Đằng Hoa Minh gọi cho Triệu Quốc Đống, Triệu Quốc Đống đang tham gia hội nghị tổng kết ngành xây dựng toàn Thị xã. Hội nghị này vốn không cần hắn tham gia, chỉ cần Đặng Nhược Hiền phụ trách mảng này tham gia là đủ. Nhưng Triệu Quốc Đống nghe thấy có hội nghị này thì thấy đây là cơ hội, vì thế hắn trao đổi với Trần Anh Lộc cùng với Hà Chiếu Thành để chủ động tham gia. Trước đó Đằng Hoa Minh liên tục lấy xe của mấy con nợ, đề là những con nợ có nhiều tiền mà không chịu trả. Điều này tạo thành phong ba không nhỏ ở Hoài Khánh, cũng có không ít người tìm tới cửa nhưng Triệu Quốc Đống không thèm để ý. Triệu Quốc Đống không chấp nhận thỏa hiệp với bất cứ ai, điều này cũng làm mọi người bình tĩnh lại. Triệu Quốc Đống rất nhanh gọi cho Lưu Triệu Quốc, sau khi giới thiệu qua hắn liền nói rõ tình cảnh của mình, muốn Lưu ca ủng hộ. Lưu Triệu Quốc liền mắng Triệu Quốc Đống vài câu muốn thành tích mà không để ý tới pháp luật. Chẳng qua Lưu Triệu Quốc vẫn đồng ý giúp hắn. Đằng Hoa Minh tuy gọi cho Triệu Quốc Đống nhưng không biết có hiệu quả không? Y đã liên lạc với một chi đội trưởng của Đại đội cảnh sát hình sự An Đô, nhưng đối phương cũng tỏ vẻ khó xử. Y nói đây là do một vị Phó cục trưởng Cục công an thành phố giao xuống cho nên cũng không tiện hỏi, chỉ có thể làm theo ý lãnh đạo. Tương Trung Hoa lúc này khá kiêu căng. Khi cảnh sát An Đô chặn đường y liền biết mình không sao. Cũng không uổng mình lăn lộn tại đất An Đô này nhiều năm. Thực ra không phải Tương Trung Hoa không có tiền nhưng ai cũng lấy tiền của công ty tín dụng, sao một mình y phải trả chứ? Y chưa bao giờ nghĩ đến sẽ trả lại khoản tiền này. Bây giờ nếu bị thu xe mà trả tiền thì Tương Trung Hoa cảm thấy quá mất mặt. Tình nhân của Tương Trung Hoa coi như biết ý, lập tức gọi cho lãnh đạo liên quan, cuối cùng đã có thể ngăn được trên địa bàn Thành phố An Đô, cũng không uổng công y thua nhiều tiền khi chơi mạt chượt với bọn họ. Nhưng bên phía Hoài Khánh cũng không cam tâm, không chịu thả người. Thái độ của cảnh sát An Đô mặc dù kiên quyết nhưng lời nói không quá nghiêm khắc, hai bên đang giằng co. Điều này làm Tương Trung Hoa có chút tức giận. Sau mấy phen gọi điện thoại, Đằng Hoa Minh biết người dẫn đội của cảnh sát An Đô tại đây là một vị Trương đại đội trưởng, tạm thời do lãnh đạo phái tới. Mới đầu còn tưởng rằng là bắt người trái phép, nhưng sau đó Đội trưởng Trương thấy Đằng Hoa Minh cũng quen người ở đội của mình nên mới hòa hoãn lại. Dù sao đều là chuyện cấp trên giao cho, mọi người chấp hành mà thôi. Nghe Đằng Hoa Minh nói qua về sự tích của Tương Trung Hoa, Đội trưởng Trương cũng rất khó chịu. Ai muốn lo cái việc này chứ, vừa nhìn là biết tên hủ bại bụng to, còn bao hai ả phụ nữ, ra mặt cho kẻ như vậy đúng là không đáng. Nhưng lãnh đạo ra lệnh thì y dù không hài lòng vẫn phải làm. Tương Trung Hoa nhìn Đằng Hoa Minh và tên cầm đầu đội ngũ cảnh sát An Đô ở đây có vẻ thân thiện, mình lại bị vứt sang bên thì đúng là có chút tức giận. Nhưng đám người Đằng Hoa Minh đã sớm thu điện thoại của y, không cho y gọi điện thoại. Y muốn gọi điện để giục giải quyết cho nhanh nhưng không có cách nào. - Lão Đằng, xin lỗi. Tôi cho anh nửa tiếng, bây giờ còn có ba phút. Trong ba phút mà không có hồi âm thì tôi chỉ có thể mời các anh rời đi. Chuyện nợ nần giữa chính quyền Thị xã Hoài Khánh và giám đốc Tương này chỉ có thể thông qua con đường khác mà giải quyết. Có phải không?