Quyển 10 - Chương 47

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Chiều hôm đó Triệu Quốc Đống hẹn tất cả nhân viên của tổ công tác đến nhà hàng lẩu nổi tiếng nhất Hoài Khánh, hắn mời khách với tư cách cá nhân nhằm cảm ơn mọi người đã cố gắng làm việc, đồng thời cũng muốn kéo gần khoảng cách. Trong bữa ăn Triệu Quốc Đống khá sảng khoái, rượu đến là uống, nói chuyện trên trời dưới đất với cán bộ. Mấy cán bộ trẻ rất hứng thú về kinh nghiệm trước đây của Thị trưởng Triệu, không ngừng hỏi về tình huống ủa Triệu Quốc Đống trước khi tới Hoài Khánh. Triệu Quốc Đống cũng không giấu giếm, nói qua kinh nghiệm công tác của mình, trong đó cũng tránh không khỏi việc đưa ra vài thành tích. Điều này làm mọi người phải thầm phục hắn. Nhất là khi nói việc lôi kéo được các công ty vào Khu Khai Phát Huyện Giang Khẩu, tạo dựng khu du lịch Kỳ Lân Quan - - núi Hốt Luân Huyện Hoa Lâm, tranh thủ được hạng mục trụ sở sản xuất thiết bị ngành điện của quốc gia vào tay ở Khu Khai Phát Ninh Lăng, điều này càng làm các cán bộ thích nghe hơn về kinh nghiệm của hắn. Cáo Đan cũng không nghĩ ra Triệu Quốc Đống còn trẻ mà đã trải qua nhiều cương vị như vậy. Y thậm chí vẫn còn nhớ về bài báo trên Nhật báo An Nguyên hơn năm năm tước. Khi ấy y là Trưởng phòng của cục Tài chính Hoài Khánh, y đúng là phải thầm than về việc một cán bộ của Ban quản lý Khu Khai Phát Giang Khẩu dùng một bộ sách của Kim Dung mà đạt được khoản đầu tư 17 triệu. Y không ngờ người kia lại là vị Thị trưởng Triệu trẻ tuổi này. Mà năm năm trước Triệu Quốc Đống khoảng 23, 24 tuổi đã tạo được tiếng vang lớn như vậy. Triệu Quốc Đống cũng không biết khi mình còn ở Giang Khẩu mà đã có người ở Hoài Khánh biết. Hắn chỉ muốn giới thiệu kinh nghiệm công tác của mình để được mọi người tin tưởng. Trong những người này ngoài đội ngũ công an ra thì còn có nhân viên của , cục Tài chính, cục Thống kê, Ủy ban kỷ luật, Thanh tra Thị xã, Ủy ban Thị xã, Ủy ban kế hoạch phát triển, có thể nói quy mô không nhỏ, trong thời gian này cũng đạt được thành tích không nhỏ. Triệu Quốc Đống cũng đang dần quen thuộc với công việc, đồng thời cũng nhanh chóng hiểu rõ đồn nghiệp và cấp dưới xung quanh. Làm Phó thị trưởng thường trực, hắn chủ yếu phụ trách Văn phòng ủy ban, Ủy ban kế hoạch phát triển, cục Tài chính, cục Nhân sự, cục Thống kê, cũng cần liên lạc bên ngân hàng, thuế, đây đều là các ngành hắn có nhiều quan hệ, nhanh chóng quen với lãnh đạo chủ yếu của các ngành này sẽ giúp hắn dễ triển khai công việc. Cáo Đan cũng là một cán bộ được hắn để mắt tới. Vị Phó cục trưởng cục Tài chính này mặc dù nhìn nho nhã nhưng sau mấy lần tiếp xúc làm hắn đánh giá cao Cáo Đan. Người này làm việc kiên định, quen với công tác tài chính, hơn nữa còn có sự kiên nhẫn và kiên quyết. Ví dụ như công tác đòi nợ này, Cố Hiểu Bằng giao việc khổ cực này cho y, Cáo Đan mặc dù có chút ý kiến nhưng vẫn tiếp nhận và làm tròn chức trách. Nhất là khi hắn giao nhiệm vụ, biết rõ sẽ đắc tội với người nhưng cũng không lấy lý do đùn đẩy, ít nhất cũng đến trao đổi. Mặc dù nói thủ đoạn không linh hoạt và cao siêu như Đằng Hoa Minh, nhưng cũng là lãnh đạo hiếm có trong lĩnh vực tài chính. Về phần Đằng Hoa Minh thì hắn có ấn tượng rất sâu. Từ góc độ công an mà nói thì người này làm càng tốt. Hắn không rõ sao Đằng Hoa Minh ở Cục Công an lại bị bỏ xó, nhưng ít nhất từ năng lực công việc thì có thể thấy người này là nhân tài. Hoài Khánh không phải không có người tài, đây là suy nghĩ của Triệu Quốc Đống. Nhất là sau vụ án Cổ Diệu Hoa khiến nước mặc dù càng đục nhưng cũng mang tới cơ hội cho không ít người. Làm cho nhiều người vốn không có cơ hội trồi lên, bây giờ đã được lộ diện. ……. - Quốc Đống, công việc thu hồi nợ đúng là nằm ngoài suy đoán của tôi, đáng mừng.