Chương 80: Ngôi cao

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Triệu Quốc Đống lái xe một cách điên cuồng trong nội thành thành phố An Đô mà không có mục đích, cứ ngây ngây dại dại, tuy rằng lý trí nhắc nhở sau này con đường của mình sẽ càng ngày càng sáng lạn, căn bản không cần vì một người phụ nữ mà buồn như vậy, nhưng cảm tình không phải là thứ mà lý trí có thể khống chế. Nhớ lại khi ở bên Đường Cẩn dưới ánh trăng trong trường học, nhớ tới lần đầu tiên dắt tay Đường Cẩn, nụ hôn đầu tiên, những lần đầu tiên này khiến ngực hắn đau đớn giống như không thở nổi. Có đôi khi hắn lại tự giễu, đây có phải là sự trừng phạt dành cho mình vì đã quan hệ mập mờ với Khổng Nguyệt hay không? Tuy rằng Đường Cẩn cũng không biết chuyện của mình với Khổng Nguyệt nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ tới cảnh sau khi mình mất Đường Cẩn thì mình sẽ làm gì? Đủ loại mộng mơ hi vọng lúc trước thì hôm nay đã biến thành tro tàn. Đường Cẩn sẽ không quay lại, mặc dù là quay lại thì mình cũng vĩnh viễn không tìm lại được tình yêu đã từng có! Tình yêu đã ra đi mãi mãi! Sự mất mát không phải là tình yêu với Đường Cẩn mà là lòng tin về tình yêu. Triệu Quốc Đống cũng không biết sau này mình còn có thể tin tưởng một tình yêu chân chính có thể vượt qua được hết thảy sự thật hay không, với hắn lúc này thì mộng đẹp trước kia đã tan biến, mình đã lại ngã xuống trước hiện thực. Nếu như mình nói cho bọn họ biết mình có quan hệ mật thiết với phó trưởng ban tổ chức cán bộ tỉnh ủy, có mối quan hệ thân thiết với phó thị trưởng thành phố An Đô, là anh em với phó cục trưởng thường trực cục công an thành phố An Đô thì không biết bọn họ có thể đồng ý cho mình qua lại với Đường Cẩn hay không? Đường Cẩn có cùng nắm tay mình tới già hay không? Triệu Quốc Đống lạnh lùng nghĩ, sẽ, trước thì chắc chắn sẽ có, nói không chừng có khi lại vội vàng vun vén cho mình và Đường Cẩn, nhưng vậy thì có nghĩa lý gì? Sau này thì lại chưa chắc, nhỡ khi gặp phong ba bão táp thì có thể chống cự không? Ngọc đẹp còn có tì vết, sự trong sáng đã xuất hiện một vài bóng ma, vậy cưỡng cầu thì có ý nghĩa gì đâu? Ngay Triệu Quốc Đống cũng không biết mình đang đi đến đâu và được bao lâu thì máy nhắn tin trên người kêu tít tít. Âm thanh này khiến cho Triệu Quốc Đống giật mình tỉnh lại. Tìm một điện thoại công cộng gọi lại, là phòng Vật tư của Công an huyện gọi tới hỏi xem tình hình nhận xe cảnh sát như thế nào. Triệu Quốc Đống lấy bình tĩnh rồi trả lời đối phương, sau đó tìm một vòi nước lạnh rửa mặt để tỉnh táo lại. Cuộc sống vẫn phải tiếp tục, Đường Cẩn đã ăn sâu vào ký ức của mình, đó là chuyện không thể nào xóa được. Triệu Quốc Đống theo bản năng không nói cho nàng biết quan hệ của mình với phó cục trưởng thường trực Cục Công an thành phố Lưu Triệu Quốc chính là ôm một loại ảo tưởng, hi vọng quan hệ giữa mình với Đường Cẩn không bị nhân tố bên ngoài ảnh hưởng. Nhưng rất rõ ràng là ý nghĩ của mình đã bị sự thật tàn khốc phá hủy. Khi trở lại Giang Miếu thì sắc trời đã tối đen, chẳng qua các cảnh sát thì vẫn còn ở lại trụ sở vì đều đều quan tâm đến diện mạo của xe cảnh sát. Sau khi thay nhau thử xe một phen, toàn bộ cán bộ cảnh sát đều rất thích thú. Chiếc xe cảnh sát này so với xe Jeep cổ thì quả thực không thể so sánh nổi, tay lái nhẹ nhàng linh hoạt, chân ga ly hợp thoải mái, tăng tốc nhanh, phanh ăn chắc, khiến cho cả Hạ Hồng Hải và Viên Chấn Dũng ham lái đến không muốn buông tay. Không ai chú ý tới một mình Triệu Quốc Đống đang ngồi trong phòng trực ban hút thuốc, mọi ngày hắn không hút thuốc lá mà hôm nay lại lặng lẽ rút một điếu thuốc của Hồ Minh Quý, điều này làm cho đám dự bị lập tức hiểu được phó trưởng đồn đang có tâm trạng. - Sếp Triệu, có phải là có chuyện gì hay không? Bọn Hạ Hồng Hải cuối cùng cũng cảm thấy được biểu hiện kỳ quái của lãnh đạo, trang thiết bị của đồn đã được cải thiện lớn, xe cảnh sát mới cũng đã được mua, tất cả cảnh sát đều được phân phát máy nhắn tin, mà ngay cả cảnh sát nội vụ và hộ tịch cũng không bị bỏ sót. Điều này làm cho hai người Tiết Bích Cầm và Lâm Tú Chi đang vui mừng lại thấy khó hiểu, hiện tại tình hình trong đồn đang tốt mà cảm xúc của lãnh đạo lại không tốt, điều này không thể không làm cho bọn họ cảm thấy khó hiểu. - Không có chuyện gì, đây chỉ là vấn đề cá nhân, không có quan hệ gì tới đồn cả.