Quyển 11 - Chương 21

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
- Nếu chúng tôi thật sự chọn An Nguyên thì sẽ chọn An Đô chứ không phải Hoài Khánh. Dù sao Hoài Khánh kém An Đô quá nhiều. Ví dụ như người Đài Loan ở An Đô nhiều hơn Hoài Khánh rất nhiều, tôi muốn cho đoàn của mình có cuộc sống thích hợp, điểm này không quan hệ tới cố gắng của anh, mong anh thông cảm. Trương Dật Kinh có chút nuối tiếc xua tay nói: - Nói thật tôi hy vọng anh có thể làm Thị trưởng Thành phố An Đô, như vậy có lẽ tôi có thêm tự tin khi chọn tỉnh An Nguyên. Tôi thích quan hệ với quan chức chính phủ hiểu chỗ khó xử cho các công ty, lại nhiệt tình và có ý tốt suy nghĩ cho công ty chúng tôi như anh. Triệu Quốc Đống thở dài một tiếng, dù là đối phương chọn An Nguyên hay Thượng Hải thì Hoài Khánh cũng không có cơ hội. Đối phương nói không sai. Hoài Khánh không thể đạt được điều kiện như An Đô. Ví dụ như hoàn cảnh nhân văn và xã hội như Trương Dật Kinh nói, Thành phố An Đô là thành phố lớn nên các phương diện là rất tốt. Nhưng Triệu Quốc Đống rất muốn hỏi một câu đây là đầu tư xây dựng nhà máy chứ không phải là du lịch. Nhưng hắn cảm thấy lời này không thích hợp nên thôi. Đã như vậy Triệu Quốc Đống cũng không cần nói thêm gì nữa. Ba người đều tỏ vẻ nuối tiếc, đều mời hắn lại nói chuyện, cũng đưa ra không ít ý kiến tốt cho việc phát triển ngành sản xuất điện tử thông tin của Hoài Khánh. Ra khỏi khách sạn, Triệu Quốc Đống rất buồn bực. Đối với hắn mà nói chuyện này có vẻ đã kết thúc. Triệu Quốc Đống cẩn thận phân tích thì thấy có những điều Hoài Khánh đúng là không thể thay đổi, nhưng có những thứ đáng để tham khảo. Ví dụ thiếu về nhân lực mà Dư Hoa Niên nói, dùng cách nào để hấp dẫn nhân tài đến Hoài Khánh, thành lập một cơ chế khen thưởng là cần thiết, mà nhân lực trong lĩnh vực công nghệ cao lại hay lưu động. Anh hấp dẫn bọn họ còn phải lưu bọn họ lại. Làm như thế nào để lưu lại thì ngoài phát triển không gian, hoàn cảnh tự nhiên thì còn cần có không khí nhân văn. Tại sao bây giờ sinh viên tốt nghiệp đại học hàng hiệu lại muốn ở thành phố lớn mà không muốn về thành phố nhỏ. Mặc dù công việc không tốt cũng không muốn thay đổi? Văn hóa, nghệ thuật, giáo dục, y tế là điều khiến người ta phải cân nhắc trong cuộc sống. Thành phố, Thị xã nhỏ có chênh lệch rõ ràng với thành phố lớn. Nếu như Hoài Khánh xây dựng điện tử thông tin là sản nghiệp trụ cột thì nhất định phải tạo hoàn cảnh sống tốt đẹp, mà muốn mà như vậy thì còn cần cải thiện ở nhiều phương diện. Đương nhiên cải thiện cũng có điều kiện, có quan hệ mật thiết với tình hình tài chính của địa phương. Ví dụ như xây dựng một nhà hát lớn hoặc hội chợ triển lãm, hoặc là xây dựng nhà thi đấu, thư viện đều cần có tài chính lớn. Mà thành phố không có thực lực tài chính mạnh có thể đầu tư tốt ở vấn đề này là rất khó khăn. Mà nếu thiếu giải trí, văn hóa nghệ thuật thì sẽ làm thành phố đó giảm sức hấp dẫn, gây tác dụng phụ trong sự phát triển kinh tế của thành phố. Làm như thế nào để phá vỡ vòng tròn luẩn quẩn này chính là xem năng lực của Đảng ủy, chính quyền địa phương. …. Cù Vận Bạch thấy rõ tâm trạng Triệu Quốc Đống không tốt. Trong thời gian này Triệu Quốc Đống rất bận, thời gian về An Đô không nhiều. Lúc trước cô còn nghĩ có phải là Lưu Nhược Đồng ở bên đó, nhưng sau cô phát hiện Triệu Quốc Đống vẫn đi thu hút đầu tư nên thông cảm cho hắn. Cù Vận Bạch mơ hồ biết bên ngoài Triệu Quốc Đống có hai “hồng nhan tri kỷ”. Chủ câu lạc bộ dưỡng sinh phụ nữ Nhạn Nam Phi có rất nhiều quan hệ với Triệu Quốc Đống, nhưng cô không quá chú ý. Cù Vận Bạch đã lấy nước nóng cho hắn. Triệu Quốc Đống tắm rồi đi ra. - Quốc Đống, có phải có buồn phiền gì không?