Quyển 11 - Chương 43

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
- Đảng ủy chính pháp vẫn chưa nhận được phản ứng đặc biệt nào về mâu thuẫn ở nông thôn. Lưu Liên Xương lên tiếng. Triệu Quốc Đống rất muốn hỏi lại một câu là chẳng lẽ không có bộc phất là không có vấn đề? Vấn đề ẩn sâu không phải là vấn đề sao? Nhất định phải tạo thành hậu quả nghiêm trọng thì mới khiến mọi người chú ý sao? Chẳng qua như vậy lại cho thấy mình kém kiềm chế. Lưu Liên Xương chỉ nói ý kiến của Đảng ủy chính pháp, nói rất quy củ, mình dù không đồng ý cũng chỉ biết ngồi nghe. Ba người lên tiếng đã đẩy Triệu Quốc Đống đến vách núi. Nhất là thái độ của Lữ Thu Thần là thông báo một điều ngay cả Trần Anh Lộc vẫn ủng hộ Triệu Quốc Đống thì ở vấn đề này cũng không hài lòng với hắn. Nhất là trong Hội nghị thường ủy chỉ thảo luận đề tài này là hơi quá. Bản thân Triệu Quốc Đống lại rất bình tĩnh nhưng Đặng Nhược Hiền có chút lo lắng. Chỉ là y mới vào thường vụ chưa lâu, xếp cuối cùng, nhiều lúc chỉ có thể ngồi nghe. Nhưng thấy Hà Chiếu Thành bắt đầu công kích Triệu Quốc Đống, sau đó Lữ Thu Thần và Lưu Liên Xương bỏ đá xuống giếng, mình và Triệu Quốc Đống lại cùng chí hướng nếu không lên tiếng là không ổn. Chẳng qua y không rõ thái độ của Trần Anh Lộc là như thế nào. Lữ Thu Thần nói vào làm cục diện hơi loạn một chút. Theo lý thuyết ở tình huống như thế này thì Lữ Thu Thần không thể nào nhằm vào Triệu Quốc Đống. Nhưng chuyện đó đã xảy ra, Lữ Thu Thần đây là theo ý của Bí thư Trần mà đứng ra? Chỉ trong nháy mắt Đặng Nhược Hiền cảm thấy mình dù như thế nào cũng phải nói giúp Triệu Quốc Đống vài câu. - Bí thư Trần, Thị trưởng Hà, ta nhưng thật ra cảm giác được Thị trưởng Triệu rất có tính dự báo. Hoài Khánh chúng ta không thể so sánh với các nơi khác, phna lầm hai cực là khá rõ. Hoài Châu, Quy Ninh cùng với Khánh Châu có kinh tế khá phát triển, sản xuất nông nghiệp không giữ vị trí chủ đạo, nhưng mấy huyện khác nhất là Thanh Bình, huyện Tĩnh, Cổ Lâu lại là huyện lớn trong sản xuất nông nghiệp, phát triển kinh tế chậm. Sau khi Quỹ tín dụng nông thôn bị xóa bỏ khiến nhiều xã rơi vào khó khăn. Ở tình huống này ngay cả huyện cũng khó khăn thì sao có thể bận tâm tới xã thôn. - Quê tôi là vùng nông thôn của Cổ Lâu, tết về quê gặp bà con. Bà con nói bây giờ thôn thu rất nhiều loại phí, làm người ta ngạt thở. Không ít người đều đòi trả lại ruộng nhưng thôn không đồng ý, vẫn tính theo đầu người. Hơn nữa tác phong làm việc của cán bộ thôn, xã rất thô bạo, hơi chút là dắt lợn, thóc lúa đi, còn đòi cơ quan công an ra mặt hỗ trợ. Theo tôi biết bên Cổ Lâu ít nhất đã có hai ba vị cán bộ đánh quần chúng, cũng có chuyện quần chúng đánh cán bộ rồi bị tạm giam. Nếu như chuyện này không coi trọng thì sẽ là hậu họa rất lớn. Đặng Nhược Hiền nói vào khiến cả Lữ Thu Thần và Lưu Liên Xương trở nên yên lặng nhìn sang Hà Chiếu Thành. Thái độ của hai vị Thường vụ thị ủy, Phó thị trưởng nhất trí, đây chính là khiêu khích và coi thường năng lực khống chế chính quyền Thị xã của Hà Chiếu Thành. Tất cả các thường vụ đều cảm thấy có chuyện. Nếu chỉ mình Triệu Quốc Đống lên tiếng, Hà Chiếu Thành có lẽ sẽ không bị ý kiến, nhưng nếu như Đặng Nhược Hiền nói xen vào thì sẽ khác. Hà Chiếu Thành sa sầm mặt lại trừng mắt nhìn Đặng Nhược Hiền. Nhưng Đặng Nhược Hiền lại cười cười giống như không thấy Hà Chiếu Thành đang tức giận. - Lão Đặng, tình hình có đến mức như vậy không? Lão Lưu không nhận được phản ánh, chẳng lẽ chuyện lớ đến như vậy mà huyện dám không báo lên sao? - Đảng ủy chính pháp đúng là không nhận được phản ánh vấn đề này.