Quyển 11 - Chương 71

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Đàm Lập Phong giơ chén rượu lên nhấp một ngụm rồi bỏ xuống. Mặc dù trên danh nghĩa đây là cuộc khảo sát hai người, vốn nói mình lên làm Phó trưởng ban thư ký Tỉnh ủy càng chói mắt hơn nhưng Đàm Lập Phong lại phát hiện trong bữa rượu này mình chỉ là nhân vật phụ. Tổ khảo sát không tham gia, Phó Trưởng phòng số 3 của Ban Tổ chức cán bộ Tỉnh ủy – Cao Chí Minh khá quen thuộc với mình. Nhưng không biết vì nguyên nhân gì mà Cao Chí Minh lại có vẻ không hứng thú, sau khi khảo sát xong liền vội vàng mang đoàn về An Đô. - Bí thư Đàm, tôi mời anh một chén, chúc anh từng bước lên cao, thuận buồm xuôi gió. Sau này anh lên tỉnh thì cần phải giúp đỡ cấp dưới cũ ở Hoài Khánh đó. Đàm Lập Phong cười cười gật đầu bưng chén lên uống một nửa. Mình vừa đi, Tiêu Triều có lẽ nhìn chằm chằm vào vị trí của mình. Chẳng qua Tiêu Triều cũng bị Lữ Thu Thần cạnh tranh kịch liệt, có lẽ Tiêu Triều sẽ phải đi tranh chức Phó thị trưởng thường trực mà Triệu Quốc Đống để lại. Chẳng qua chức này càng thêm không chắc chắn. Đặng Nhược Hiền có lẽ được Triệu Quốc Đống ủng hộ nên muốn ăn chức kia là hơi khó. Động một động cả bộ máy. Mình và Triệu Quốc Đống cùng động khiến cả cục diện chính trị Hoài Khánh chao đảo. Đàm Lập Phong cân nhắc sợ là vị trí của mình sẽ không thể sinh ra từ cán bộ bản địa, hơn phân nửa là cơ quan thuộc tỉnh hoặc Thị xã khác tới. Về phần chức Phó thị trưởng thường trực mà Triệu Quốc Đống để lại thì thật ra có thể cạnh tranh. Lữ Thu Thần, Tiêu Triều, Đặng Nhược Hiền đều không bỏ qua cơ hội này. Đặng Nhược Hiền mới vào thường vụ chưa lâu, chỉ có mình Triệu Quốc Đống ủng hộ là không đủ. Hai người Lữ Thu Thần, Tiêu Triều đều là tâm phúc của Trần Anh Lộc, Trần Anh Lộc làm như thế nào để cân bằng chính là một vấn đề khá tế nhị. Triệu Quốc Đống cũng không hứng thú khi tham gia mấy. Không có Cao Chí Minh tham gia lại làm hắn tỉnh táo hơn nhiều. Có cần phải làm như vậy không? Bây giờ là lúc nào rồi, mình chấp nhặt đối phương có ý nghĩa gì? Ngay mặt châm biếm Cao Chí Minh thì cũng có tác dụng gì chứ? Điều mất đi còn có thể quay lại sao? Đường Cẩn bây giờ đã có cuộc sống của cô. Cô đã đi con đường của cô, con đường đó không có hắn. Mặc kệ vì nguyên nhân gì khiến hai người chia tay thì tổng kết lại chính là có duyên không phận. Như vậy quên đi sự không thoải mái kia, giữ lại ký ức tốt đẹp của mối tình đầu không phải tốt hơn sao? Uống cạn chén rượu, Triệu Quốc Đống đứng lên đi đến bên cạnh Đàm Lập Phong và chân thành nói: