Quyển 11 - Chương 75

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Đào tạo dạy nghề là điều Triệu Quốc Đống vẫn chú ý. Sau khi hắn đến Hoa Lâm kiêm nhiệm đã chú ý đến phát triển đào tạo dạy nghề. Các quốc gia phát triển ở Châu Âu nhất là Đức đi đầu trong lĩnh vực này làm Triệu Quốc Đống có ấn tượng rất sâu. Đối với Trung Quốc đang từng bước tiến vào giai đoạn công nghiệp hóa mà nói, muốn một bước nhảy tới giai đoạn này là không thực tế. Mà muốn tiến vào công nghiệp hóa thì phải tiến vào sản xuất công nghiệp nặng trước, mà muốn chống đỡ ngành công nghiệp nặng thì nhất định cần phải có hệ thống đào tạo dạy nghề tốt. Theo Triệu Quốc Đống thấy vấn đề này ở Hoài Khánh càng nghiêm trọng và cấp bách hơn. Dù là ngày sau khôi phục ngành cơ giới chế tạo hay là phát triển ngành điện tử thông tin cũng cần rất nhiều công nhân giỏi kỹ thuật, nghiệp vụ. Mà hầu hết những người công nhân như vậy dều dựa vào thời gian làm việc ở công ty mà thêm kinh nghiệm, cách này dù từ thời gian hay năng lực nghiệp vụ đều không thể nào sánh bằng người đã học ở các trường dạy nghề trước, sau đó tiến vào công ty làm. Mà Hoài Khánh cũng có chút ưu thế ở mảng này. Đại học công nghiệp An Nguyên, Học viện kiến trúc công nghiệp An Nguyên đều nằm ở Hoài Khánh có sức ảnh hưởng khá lớn. Hơn nữa Thị xã cũng có vài trường dạy nghề nếu gộp lại tạo thành thương hiệu, thích ứng được với xu thế phát triển kinh tế của Hoài Khánh, đó là hy vọng của Triệu Quốc Đống. Ở điểm này hắn và An Nhiên đã cùng nhất trí. Vì phục vụ sự phát triển kinh tế của Hoài Khánh, Ủy ban sẽ tổng hợp tài nguyên các trường dạy nghề lại, bồi dưỡng tăng cường thực lực, tạo thành thương hiệu vàng trong làm việc đào tạo dạy nghề, đây là mảng rất quan trọng trong công tác giáo dục, cũng là trọng tâm công việc của An Nhiên hiện nay. Ngoài ra Triệu Quốc Đống cũng cùng An Nhiên bàn về mảng du lịch. Theo Triệu Quốc Đống thấy Hoài Khánh có tài nguyên du lịch, nhất là tài nguyên du lịch lịch sử văn hóa còn hơn cả Ninh Lăng. Nhưng ngành du lịch của Hoài Khánh lại quá phân tán. Có lẽ do tư tưởng phát triển công nghiệp đã trói buộc đầu óc lãnh đạo, cho nên dù là Trần Anh Lộc hay Hà Chiếu Thành lên thì cũng không coi ngành du lịch là điểm sáng trong phát triển kinh tế. Theo Triệu Quốc Đống thấy Hoài Khánh là thành phố lớn về tài nguyên du lịch, nhưng lại yếu ớt về mảng này. Có thể nói chính quyền Thị xã Hoài Khánh không có quy hoạch phát triển về lĩnh vực này. Đây mặc dù có quan hệ đến lãnh đạo chủ yếu của Thị ủy, Ủy ban, nhưng đám người cục Du lịch cũng phải bị truy cứu trách nhiệm. Tài nguyên tốt như vậy mà đám người cục Du lịch không thể khai thác tốt, không để lãnh đạo ý thức được tương lai của ngành du lịch, đó là bộ máy lãnh đạo cục Du lịch không làm tròn chức trách. Triệu Quốc Đống đã sớm muốn điều chỉnh bộ máy cục Du lịch, muốn đưa người có tầm nhìn xa, đầu óc rộng mở, giỏi nghiệp vụ, có sự sáng tạo vào vị trí đó, phải cố gắng biến ngành du lịch Hoài Khánh làm sản nghiệp trụ cột thứ ba. Vì thế hắn cũng mơ hồ nhắc An Nhiên tìm người thích hợp. - Lão Tiền, ngồi đi, thử trà Trúc diệp thanh xem uống có lên tiên không? Tiền Nguyên Huy biết đây là Triệu Quốc Đống ngồi nói chuyện với mình sau khi chủ trì công việc Ủy ban, chẳng qua chỉ là một đối một, khách với trước. Trước đây khi Hà Chiếu Thành nhận chức liền gọi hết mọi người tới. - Thị trưởng Triệu, trà Trúc diệp thanh chính cống có sản lượng ít, đâu ra mỗi người đều có thể có.