Quyển 11 - Chương 101

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Trong văn phòng Ứng Đông Lưu, y đang ngồi nói chuyện vui vẻ với Nhâm Vi Phong. Thư ký vào rót nước mấy lần cũng không cắt ngang cuộc nói chuyện của bọn họ. An Nguyên năm nay đã khôi phục sản xuất công nghiệp nhanh hơn nhiều so với vài năm trước, tốc độ tăng trưởng kinh tế đứng hàng đầu cả nước. Nhất là Thông Thành cùng Thiên Châu vốn là Thị xã công nghiệp mạnh trước đây, bây giờ cũng đã dần khôi phục. - Vi Phong, Vĩnh Lương phát triển kinh tế kiểu này đã phản tác dụng. Tổng cục bảo vệ môi trường quốc gia đã thông báo 12 công ty ô nhiễm môi trường hàng đầu của tỉnh thì có bảy ở Vĩnh Lương. Tôi thấy chúng ta phải nhắc nhở Vĩnh Lương nhiều hơn nữa. Bọn họ nghĩ rằng chỉ cần GDP tăng lên là tỉnh sẽ bỏ qua ư? Suy nghĩ như thế này là rất nguy hiểm. Ứng Đông Lưu mặc dù vui mừng nhưng vẫn cảnh giác. Nhâm Vi Phong ở điểm này đang muốn trì hoãn việc trách phạt, điều này Ứng Đông Lưu cũng nhận ra cho nên y chưa bao giờ dám thả lỏng tâm trí, luôn phải nhắc đối phương. Nhâm Vi Phong cũng có chút đau đầu. Cả tỉnh đang chú trọng chỉ tiêu kinh tế, nhất là mảng sản xuất công nghiệp càng rõ ràng hơn. Nhưng đồng thời việc ô nhiễm môi trường ở một số nơi đang diễn ra rất phức tạp. Vĩnh Lương ô nhiễm môi trường từ lâu. Vĩnh Lương lấy ngành sản xuất thép, vật liệt xây dựng làm sản nghiệp trụ cột đã khiến tốc độ tăng trưởng kinh tế đứng đầu cả tỉnh, thậm chí còn vượt qua cả Ninh Lăng. Nhưng tác dụng phụ cũng là rất rõ ràng. Cục bảo vệ môi trường tỉnh nhận được trên 60% đơn thư khiếu tố là từ Vĩnh Lương, điều này làm tổng cục bảo vệ môi trường quốc gia chú ý. Nhâm Vi Phong cũng có thể hiểu nỗ lực phát triển kinh tế của cấp dưới, cũng có thể hiểu đôi khi bọn họ gặp khó khăn. Một hạng mục lớn nếu đầu tư và sản xuất ở chỗ anh sẽ mang tới việc làm, nguồn thu thuế và GDP, mấy thứ này đều rất rõ. Đồng thời nó cũng mang tới không ít phản ứng phụ như nước thải, rác thải… mấy thứ này không quá rõ ít nhất là bây giờ. Thậm chí còn có quan điểm cho rằng vì phát triển thì phải hy sinh một chút trong hoàn cảnh. Bọn họ ho rằng phát triển kinh tế chính là chân lý, hoặc là nói ít nhất chờ đến khi các công ty đi vào guồng mới quay sang lo đến bảo vệ môi trường. Nhất là trong nền kinh tế thị trường cạnh tranh khốc liệt nếu ai do dự một chút là công ty sẽ đến nơi khác. Anh không nhận, nơi khác sẽ nhận. Nhưng tình hình Vĩnh Lương đúng là rất nghiêm trọng, nếu không có biện pháp xử lý thì sợ rằng sau này nó sẽ thành một cục diện càng khó xử lý hơn nữa. - Chủ tịch, Vĩnh Lương có vài nguyên nhân khách quan. Dù sao mấy năm trước ngành thép và vật liệt xây dựng do khủng hoảng kinh tế mà kém phát triển. Năm nay khi kinh tế hồi phục khiến ngành thép và vật liệt xây dựng cũng hồi phục theo, ở điểm này sẽ khiến tạo thành tác dụng phụ lớn. Chẳng qua tôi cảm thấy đó không phải là lý do để ô nhiễm môi trường tăng lên và để mặc nó. Phó Cục trưởng cục bảo vệ môi trường tỉnh Đỗ Phàm sau khi báo cáo lên tổng cục đã dẫn tổ công tác đến Vĩnh Lương. Tôi yêu cầu Vĩnh Lương bọn họ đóng quân ở Vĩnh Lương, đốc thúc mấy công ty nằm trong danh sách của Tổng cục phải đưa ra phương án thì mới được về. - Ừ, tôi cũng biết làm như vậy sẽ giảm tính tích cực trong công tác của chính quyền địa phương, nhưng anh phải nói rõ với Vĩnh Lương, đây là nhiệm vụ chính trị, phải để bọn họ chấp hành. Đồng thời cũng phải để Thị ủy, Ủy ban Vĩnh Lương chăm chó cân nhắc kết cấu sản nghiệp trụ cột, thu hút các công ty có kỹ thuật bảo vệ môi trường tiên tiến. Ứng Đông Lưu đẩy mắt kính lên rồi thở dài nói: