Quyển 12 - Chương 57

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Trần Anh Lộc khẽ nhíu mày, Triệu Quốc Đống ở phía đối diện tỏ vẻ rất bình tĩnh nhưng đằng sau sự bình tĩnh chính là cố chấp. Trên thực tế Triệu Quốc Đống cũng không tính đến việc vấn đề này lại được đề xuất đột ngột như vậy, nhưng khi vừa nhìn thấy Tiêu Triều đi vào thì hắn biết chủ đề hôm nay đã thay đổi rồi. Cái việc thực thi ý kiến kia trong lúc nhất thời không ngờ có vẻ nhỏ bé không đáng kể, bất kỳ công việc gì thì cũng cần phải có người đi chấp hành, mà việc quan trọng nhất đối với lãnh đạo đảng ủy thì chính là dẫn đường nhân sự. Kỳ thật Tiêu Triều cũng đã sớm ám chỉ với mình, trước khi Trần Anh Lộc từ Bắc Kinh trở về thì Tiêu Triều đã như vô tình lộ ra với mình. Tư tưởng của một vài lãnh đạo ban ngành đã ảnh hưởng đến việc triển khai công tác, loại hiện tượng này không thể coi nhẹ được! Lúc ấy hắn còn không để ý nhưng sau khi trở về thì lại phát giác trong lời này có mùi, sau đó hắn cũng nghe ngóng và biết ban tổ chức cán bộ đang làm mấy cuộc điều tra nghiên cứu, xác định và đánh giá. Mấy công tác này bình thường vẫn triển khai nhưng nó lại diễn ra vào thời điểm này thì đúng là nhạy cảm, mãi cho đến sau này hắn mới xác định được suy đoán của mình là chuẩn xác. Hắn chỉ bất ngờ ở chỗ là Trần Anh Lộc lại hành động nhanh như vậy, thậm chí có cảm giác như là đột nhiên bị tập kích vậy. Phạm vi cuộc họp bí thư ngắn là một vòng tròn khá vi diệu, bí thư, phó bí thư, hơn nữa còn là nghiên cứu thảo luận lãnh đạo được phân công quản lý các hạng mục công tác, về cơ bản thì từ đây có thể xác định quan điểm cơ bản được đưa lên hội nghị thường vụ thị ủy. Mà loại hội nghị chỉ có thêm mỗi trưởng ban tổ chức cán bộ tham gia thì lại là loại mẫn cảm nhất. Bởi vì cuộc họp có sự tham gia của trưởng ban tổ chức cán bộ cho nên thường thường đại biểu cho việc nghiên cứu vấn đề nhân sự, mà vấn đề này thì ở bất cứ địa phương nào hay thời điểm nào thì đều có thể đè hết tất cả các vấn đề khác. Chắc chắn là trước đó Trần Anh Lộc cũng đã trao đổi và tiếp xúc qua với Phó Thiên rồi, có lẽ là do trong thời gian hắn lên Bắc Kinh học tập ba tháng mình đã biểu hiện cẩn thận quá mức nên khiến cho hắn cảm thấy có thể coi thường mình về vấn đề nhân sự, hay là trong lòng sợ hãi nên lại cảnh giác với mình? Triệu Quốc Đống cảm thấy khá nghi ngờ. Đây là lần đầu tiên Ân Cảnh Tùng tham gia loại hội nghị bí thư kiểu này, trước kia hắn chỉ có thể tham gia với thân phận là lãnh đạo được phân công quản lý. Còn bây giờ hắn không chỉ đại biểu Ban Thanh tra Kỷ luật mà còn phải suy xét vấn đề dưới góc độ là phó bí thư thị ủy, đây đúng là một thách thức mới. Chẳng qua hắn vẫn chú ý thấy trong này vẫn có cái gì đó không hài hòa. Ít nhất thì sự thay đổi nhỏ về biểu tình của Triệu Quốc Đống cũng không thoát khỏi ánh mắt hắn. Khi Tiêu Triều hoàn tất việc giới thiệu ý đồ nghiên cứu vấn đề nhân sự cùng với các vị trí liên quan thì ánh mắt lại vô tình liếc nhìn Triệu Quốc Đống một cái. Nét mặt của Triệu Quốc Đống có vẻ trầm tư, dường như có phần hậm hực, hoặc là có hơi không kiên nhẫn, Trần Anh Lộc thì lại tỏ ra rất trấn tĩnh, tự nhiên, giống như đang suy xét vấn đề gì đó. Phó Thiên ho khan một tiếng, hắng giọng rồi mới nói một cách từ từ: