Quyển 12 - Chương 64

Thụy Căn
Nguồn: truyenfull.vision
Triệu Quốc Đống trằn trọc cả đêm không thể ngủ nổi. Thái Chánh Dương mặc dù cho thấy muốn để Triệu Quốc Đống lên Bắc Kinh, nhưng Triệu Quốc Đống lại hiểu nếu không có nguyên nhân của mình thì Thái Chánh Dương sẽ không hỏi ý kiến của hắn mà đã bố trí như vậy. Triệu Quốc Đống cẩn thận nhớ lại những gì mình đã làm một năm qua. Hùng Chính Lâm nhắc nhở, Qua Tĩnh cổ vũ khiến hắn có vẻ không tránh khỏi bước này. Nghĩ như vậy, Triệu Quốc Đống không nhịn được cười khổ một tiếng, chẳng lẽ mình chọn lựa không đúng? Có lẽ việc đề cử Thịnh Khắc Minh làm Chủ tịch quận Khánh Châu khiến cho Trần Anh Lộc cảm thấy bị khiêu chiến về quyền lực. Hơn nữa theo ý của Triệu Quốc Đống, Từ Trạch Tài bị điều chỉnh, Đường Lăng Phong điều tới làm phân Cục trưởng Khánh Châu. Mặc dù còn không nhận chức Bí thư Đảng ủy chính pháp nhưng chỉ cần hắn tiếp tục ở Hoài Khánh thì hắn tin việc này sẽ thành công. Phương Hùng Phi bị bắt, Đoạn Kỳ Ngôn điều tới làm Chủ nhiệm Ủy ban Xây dựng. Mỗi một bước đi thành công của Triệu Quốc Đống có lẽ chính là một mầm họa. Đối phương đúng là giỏi chọn cơ hội. Triệu Quốc Đống chắp tay sau lưng đứng nhìn bầu trời sao ngoài cửa sổ. Đề nghị của Thái Chánh Dương quá hấp dẫn nếu như mình đến Bộ năng lượng thì cũng là theo mong muốn. Vào Bắc Kinh có thể lớn nhất mở rộng tầm nhìn của hắn. Đồng thời tiến vào Bộ năng lượng có thể khiến hắn quan hệ được nhiều hơn nữa. Bản thân Triệu Quốc Đống cũng mong những thông tin mình có được sẽ ảnh hưởng đến chính sách năng lượng của quốc gia. Càng quan trọng hơn chính là sau khi hắn tới Bắc Kinh có thể đủ thời gian và tâm trí để hấp thu, tiêu hóa mạng lưới quan hệ của Lưu gia, khiến hắn có thể nhanh chóng tiến vào Lưu gia. Điều này có ưu thế không thể tưởng tượng nổi đối với việc về sau hắn một lần nữa trở lại địa phương. Trong câu nói của Thái Chánh Dương đã ám chỉ hắn đến Bộ năng lượng chỉ tầm một năm, sang tháng 10 năm sau sẽ là Đại hội Đảng khóa mới, mà Thái Chánh Dương có lẽ rất có thể sẽ xuống địa phương làm Bí thư tỉnh ủy. Mà khi đó chính là thời cơ tốt nhất để hắn trở lại địa phương. Hắn biết rõ đây là con đường lựa chọn tốt nhất nhưng tại sao hắn lại có vẻ không muốn? Không vì gì khác, chỉ là không cam tâm. Nếu như nói lúc trước hắn cảm thấy bị lãnh đạo hiểu lầm nên không cam tâm, tâm trạng buồn bực đã dần mất đi theo lời Thái Chánh Dương ám chỉ. Mặc dù không thể tan hết nhưng Triệu Quốc Đống đã không còn quá tức tối như trước nữa. Triệu Quốc Đống đúng là có chút không muốn. Khu Khai Phát Hoài Khánh mới nghênh đón một cơ hội phát triển mới. Chậm nhất là sang năm nếu không có bất ngờ xảy ra thì Khu Khai Phát Hoài Khánh sẽ thành nơi phát triển nhanh nhất trong cả tỉnh, đó chính là đứa con mà hắn tạo ra. Đứa bé mới tập tễnh bước đi, chưa thấy nó tập chạy thì Triệu Quốc Đống đã phải đi. Ngành điện tử thông tin phát triển cực nhanh, hệ thống giáo dục dạy nghề bắt đầu có quy mô, phương tiện trụ cột càng lúc càng hoàn thiện, phát triển sản xuất nông nghiệp theo hướng hiện đại hóa, mỗi một công việc đều được hắn dồn không ít tâm huyết nhưng hắn không được được đến lúc thu hồi đã phải rời đi. Đặng Nhược Hiền, Hứa Kiều, An Nhiên, Quế Toàn Hữu, Vương Lệ Quyên, Thịnh Khắc Minh, Vu Văn Lượng, Đường Lăng Phong, Đằng Hoa Minh lần lượt trẻ thành bạn bẹ, đồng nghiệp giúp hắn rất nhiều, có người là cùng chí hướng, có người vừa gặp như đã quen từ lâu, có người đồng cam cộng hổ. Mỗi một người đều đáng để hắn tin tưởng, đáng để hắn giúp đỡ. - Đây là chuyện tốt.